Alex Công Khánh
Chez Bond là một mùi hương xanh đầy đắng chát. Tôi thấy nó gần như là một bản sao vô dụng của Green Irish Tweed—và thực sự sau khi thử cả hai, tôi chẳng hiểu nổi cái lý do tại sao người ta lại làm ra chúng nữa. Tôi đã kỳ vọng vào một mùi hương xanh mát, mọng nước, có chút đắng nhẹ để tạo chiều sâu hay sự tương phản, nhưng phần cốt lõi phải thật tươi mới và ngọt ngào đầy sức sống. Thứ bạn nhận được ở đây giống như một vụ trấn lột trong công viên vậy, kiểu "Giao hết đồ đây!". Mùi hương này ném vào mặt bạn một tông xanh đậm, nồng nặc mùi "rong biển", chẳng có chút phong cách hay vẻ đẹp mỹ học nào cả. Nó quá mạnh bạo và lấn lướt, hoàn toàn không lột tả được sự tươi mới sang trọng của một điền trang hay những ngọn đồi đẫm sương của vùng Ireland. Có lẽ nên coi đây là một trải nghiệm tệ nhất có thể—theo nghĩa là nó chẳng thể thay thế được bản gốc. Điểm khác biệt lớn nhất giữa em này và Green Irish Tweed chính là nốt hương đất sống động luôn hiện hữu ở cốt lõi của GIT. Chez Bond thiếu mất cái đó, nhưng với những gì còn lại thì cũng chẳng bõ bèn gì. Nó vẫn quá tự nhiên, quá nồng mùi đất và chua loét, chẳng mang lại chút phong cách hay sự lôi cuốn nào. Đây chắc chắn không phải mùi hương dành cho số đông. Nó "niche" theo cái cách cực đoan nhất—chỉ dành cho những gu cực kỳ đặc biệt. Kiểu như bạn đóng chai mùi đất và cỏ cây nguyên bản để cho mấy ông chuyên gia hay giáo viên khoa học mang đi dạy học vậy. Nó đi ngược lại hoàn toàn với nghệ thuật pha chế nước hoa thông thường—thứ vốn dĩ phải là một món mỹ phẩm giúp tôn lên vẻ đẹp, phong cách hay sự lôi cuốn. Cái chất của em này quá thực tế đến mức trừu tượng. Thậm chí, người ta còn chẳng nên coi hay quảng bá những mùi hương như thế này như một sản phẩm làm đẹp. Cái tên này có khi còn là biểu tượng cho phiên tòa xét xử những kẻ phạm tội chống lại nghệ thuật nước hoa này mất thôi.