Mạnh Thái La
Đây từng là mùi hương "chân ái" của mình; kiểu như có những mùi hương sinh ra là để hòa quyện hoàn hảo với cơ thể ấy. Mình bắt đầu dùng em này từ hồi nó mới ra mắt năm 1986 (quà Giáng sinh từ chị gái), dùng liên tục cả chục năm cho đến khi ra trường, lúc đó kinh tế hơi khó khăn nên không mua nổi nữa. Điều mình nhớ nhất về công thức cũ là cái độ sâu và sự sang trọng cực kỳ đậm nét. Chỉ cần một shot thôi mà nó bám dai dẳng hơn 8 tiếng. Mình nhớ có lần ngủ lại ký túc xá nữ, sáng dậy mà mấy bạn vẫn cứ lại gần, cứ hít hà mãi ở vùng cổ mình. Bản thân mình thì chẳng nhận ra mùi hương đó vì đã quá quen rồi, nhưng đến khi nhận ra thì thấy nó vẫn thơm y hệt lúc mới xịt, thậm chí còn quyến rũ hơn. Cái nốt hương cuối cứ càng để lâu trên da là càng chín muồi và thơm hơn nữa. Nên là sau bao nhiêu năm, khi mình mua lại em này, cảm giác nó vẫn gợi nhớ về bản gốc nhưng lại thiếu đi cái sự đậm đà đó. Mình đã cố tìm hiểu và thực sự thấy tiếc nuối vì một huyền thoại giờ chỉ còn là cái bóng của chính mình. Hình như mình có đọc đâu đó là Liên minh Châu Âu đã cấm một số thành phần vì lo ngại nguy cơ gây ung thư, trong đó có rêu sồi tự nhiên. Liệu đây có phải lý do khiến mùi hương không còn sâu như trước? Có phải đây là lý do khiến bao nhiêu dòng nước hoa kinh điển phải thay đổi công thức không? Mình tin là vậy, dù giới chuyên môn có thể sẽ không thừa nhận việc họ thay đổi nước hoa chỉ vì mấy cái quy định pháp lý đâu. Mấy cái quy định của EU thực sự đã làm hỏng rất nhiều mùi hương kinh điển. Nói thì có vẻ hơi chính trị, nhưng cùng một tổ chức đó đi quyết định xem loại phô mai nào được chấp nhận hay rượu nào được gọi là Champagne... nghe nó cứ vô lý kiểu gì ấy. Họ đang phá hủy chất lượng nước hoa dựa trên những tiêu chuẩn chủ quan của họ. Với mình, nước hoa tuyệt vời nhất là ở cái "terroir" – tính vùng miền và những nguyên liệu tự nhiên thuần khiết. Giờ thì em này cảm giác như bị làm cho nhạt nhòa đi rồi. Mình vẫn sẽ luôn yêu em nó và hy vọng một ngày nào đó em nó sẽ quay lại đúng chất nguyên bản. Hồi xưa, em này đúng kiểu "vũ khí" khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Có lần ở cửa hàng, người ta còn lại gần hỏi mình đang dùng mùi gì. Thậm chí có cô phục vụ còn ngồi xuống bàn với mình chỉ vì bảo là "anh thơm quá, em phải ngồi đây một lát". Bạn bè mình đến sau còn tưởng mình "đào hoa" lắm cơ (mình giải thích là do mùi nước hoa mà tụi nó cứ cười suốt). Tuscany ngày xưa là độc nhất vô nhị. Mùi hương đó đã in sâu vào tâm trí mình rồi. Mong là một ngày nào đó em nó sẽ tìm lại được hào quang xưa. Nhớ em nó kinh khủng, cứ như mất đi một người bạn cũ vậy.