Công Quang Tống
Blue Sugar thì chắc chắn là ngọt rồi. Mà thôi, tên có chữ "sugar" thì bảo nó ngọt quá cũng chẳng có gì lạ. Nhưng cái làm tui khó chịu không phải là sự ngọt lịm đó. Sau bao nhiêu lời khen trên này, tui cứ tưởng nó phải đỉnh lắm, hóa ra cũng chỉ ở mức trung bình thôi. (Dù phải công nhận là chất lượng với độ bám tỏa của nó ổn hơn hẳn mấy em cùng tầm giá "rẻ bèo" này). Mùi đường với kẹo bông gòn ở đây không phải kiểu caramel hay khói gì đâu, mà nó y hệt như kiểu đường trắng tinh luyện ấy. Kiểu như ông hít một muỗng đường trắng rồi phóng đại lên gấp 10 lần vậy đó. Ít nhất thì nó cũng mô tả đúng cái mùi đường. Mùi cam thảo lấn át luôn cả hoa hồi, mà bản thân nó cũng ngọt nên càng làm mọi thứ thêm ngọt lịm. May là nó không lâu lắm, chủ yếu ở nốt đầu thôi. Nhưng đến khi tầng hương giữa bắt đầu nở rộ thì tui mới nhận được một "cú lừa" cực kỳ khó chịu, làm tui mất hết cả hứng thú với chai này. Tui đã rất mong chờ nốt hương "coriander" được quảng cáo, kiểu như mùi hạt ngò ấm áp, cay nhẹ để kết hợp với vanilla ấy. Nhưng mọi người cẩn thận nha, cái "coriander" ở đây thực chất là lá ngò (cilantro) chứ không phải hạt ngò đâu. Nói thẳng ra là mùi rau mùi nguyên bản luôn. Tui cũng thấy lạ là trong hơn 70 cái review trước đó, chẳng thấy ai nhắc tới cái nốt này cả. Mà nó rõ mồn một luôn, không thể nhầm lẫn đi đâu được. Chẳng lẽ chỉ có mỗi tui thấy vậy? Hay chỉ có mỗi tui là ghét nó? Nên là mấy ông nào "dị ứng" với mùi rau mùi thì né gấp chai này ra nha! Tui nghĩ bên perfumista nên phân biệt rõ giữa hạt ngò và lá ngò khi ghi note, chứ gộp chung một chỗ như vậy là vừa sai vừa gây hiểu lầm. Tóm lại thì Blue Sugar trong mắt tui nó kiểu như vầy nè: Lấy một ly nước, hòa tan thật nhiều đường trắng (đừng dùng đường nâu nha!), thêm vài muỗng nước cốt chanh, thêm tí tinh dầu cam bergamot nếu có. Xong rồi băm thêm rễ cam thảo với một nắm lá ngò tươi, lắc mạnh lên, rồi thả thêm vài quả vanilla vào ngâm đó... Nếu ông hình dung ra được cái hỗn hợp đó mùi ra sao thì đó chính là Blue Sugar. Nếu không có cái mùi lá ngò đáng ghét kia thì có lẽ tui đã thích nó rồi. Điểm cộng là độ tỏa hương với độ bám cũng khá ổn, nhất là với cái giá rẻ bèo này. À, còn một điều nữa, ai mà bảo Blue Sugar giống với "Note Vanillee" của Micaleff thì chắc là khứu giác có vấn đề rồi. Hai em này chả liên quan gì nhau luôn. "Note Vanillee" là một trong những mùi vanilla đỉnh nhất tui từng ngửi, kiểu đậm đà và cực kỳ sang. Còn Blue Sugar so với nó thì chẳng khác nào một muỗng đường trắng tinh so với một món tráng miệng Crème Brûlée thượng hạng cả. Đừng có bảo là thay thế được nhau nha, nói vậy là sai quá sai luôn!