Hùng Sang Nguyễn
Với tôi, đây chính là "chân ái" của mọi mùi hương. Nó mang một cảm giác vừa cũ kỹ lại vừa mới mẻ! Hồi tôi 15 tuổi, tôi đã phải dành dụm tiền để mua nó ở Boots. Lúc đó bà nhân viên còn kiểu "cái quái gì thế, sao một đứa trẻ lại có tiền mua chai nước hoa tận 39 bảng?". Tôi mang nó về nhà, nâng niu mở ra rồi xịt lên người. Ở trường, cô giáo Sinh học thích mùi này đến mức quyết định ngồi cạnh tôi để mổ chuột, dù cô đã ghép cặp hết cả lớp nhưng cuối cùng lại bắt tôi làm chung với cô. Sau khi rửa sạch mùi formaldehyde, tôi xịt bản EDT từ cái chai chiết nhỏ đi kèm rồi đi ăn trưa, rồi còn lẻn vào quán pub làm một ly XXXX nữa. Cô nhân viên ở đó hỏi tôi dùng mùi gì, tôi nói xong cô ấy khen thơm lắm. Cô ấy bảo tôi chưa đủ tuổi nhưng vì thơm quá nên sẽ tặng tôi XXXX và hỏi tôi muốn uống gì. Sau đó, tôi còn ghé qua cửa hàng Ratners, và trời ơi, cô nàng nhân viên ở đó đã khen tôi có mùi hương thật tuyệt vời. Cô ấy lén đưa cho tôi một số điện thoại (hồi đó làm gì có điện thoại di động đâu), và thế là một mối tình bắt đầu. Tôi vẫn giữ cái chai chiết đó, và 30 năm sau vẫn còn một ít. Tôi có mua bản mới gần đây, nó không hoàn toàn giống hệt bản cũ, vẫn là cái DNA đó nhưng được tiết chế lại. Nhưng thực sự, nó là một kiệt tác. Nó gợi nhớ về thập niên 80, về những chiếc Lamborghini Testarossa, Ford XR3i, về những dàn Hi-Fi điều khiển bằng máy tính mà không cần Wi-Fi, về một thời đại không có mật khẩu và cũng chẳng có sự giám sát của "Big Brother".