Portrayal cực kỳ mạnh mẽ trong cả tiếng đầu tiên. Mở đầu bằng một nốt violet sắc lẹm, sảng khoái và có chút cảm giác xà phòng. Với mình thì hoa violet thường có 3 kiểu: hoặc là kiểu xanh mướt như lá cây, ẩm ướt; hoặc là kiểu tím ngọt cay như kẹo, giống như tiêu hồng; hoặc là kiểu xám, khô, đắng và hơi hướng xà phòng. Trong Portrayal, nó hội tụ cả ba luôn, một nốt violet đa chiều và thực sự là ngôi sao của cả chai này. Nhưng không phải chỉ có mỗi violet đâu, có vẻ như có cả sự cay nồng của đinh hương hay tiêu để làm tăng thêm sự thú vị. Có thể là cả phong lữ cũng vậy, cái sự cay lạnh nhưng lại có chút ngọt kiểu thực phẩm. Mình cũng khá chắc là có cả ngò rí hoặc có thể là cả cumin ở tầng hương cuối, tạo ra một chút mùi mồ hôi rất nhẹ đang âm ỉ bên dưới, nhưng nó biến mất khá nhanh. Có thể có cả rêu sồi nữa, vì nó làm mình nhớ đến mấy dòng nước hoa quyền lực thập niên 70-80 như Antaeus, kiểu kết hợp giữa sự sạch sẽ và chút gì đó "bẩn bẩn" đầy tương phản. Mình không thấy mùi "cade" ở đâu cả, nếu nó có mùi khói hay mùi nhựa đường, và chắc chắn là không có cỏ hương bài đâu, nếu có thì nó cũng bị chìm nghỉm rồi.
Sau khoảng một tiếng, cái sự bùng nổ và đôi khi hơi "gắt" lúc đầu sẽ dịu lại. Mùi hương trở nên điềm tĩnh hơn, tập trung hơn và bớt biến ảo hơn trước. Giống như là các khía cạnh khác nhau của hoa violet lúc đầu đã được thu gọn lại, thay vì ba kiểu violet khác nhau thì giờ chỉ còn một nốt violet duy nhất làm trung tâm. Lúc này, mấy cái vụ đinh hương, ngò rí hay mùi mồ hôi cũng gần như biến mất hoàn toàn. Và chính cái nốt violet sau khi lắng xuống này mới tạo ra cái mùi kiểu "Fahrenheit". Nói thật là phải xịt cả tiếng mình mới thấy nó giống Fahrenheit, mà thực ra thì cũng khác nhiều lắm. Violet trong Portrayal khô, đắng và xanh hơn, thiên về hướng xà phòng và các tông màu trắng, xanh, xám, chứ không phải kiểu đỏ rực rỡ như Fahrenheit. Nếu tính theo tỉ lệ thì Portrayal chỉ giống Fahrenheit khoảng 20% thôi. Nói thật là mình thích Fahrenheit hơn nhiều, nó là một kiệt tác với cá tính khó quên, vừa kỳ lạ vừa quyến rũ. Portrayal thì không hẳn như vậy, không phải là tệ, nó là một sự kết hợp ổn, nhưng với mình thì nó thiếu một cái gì đó để thực sự khiến mình mê mẩn và muốn quay lại.
Portrayal không phải là một mùi dễ dùng, và mình nghĩ nó sẽ khó lòng chiều lòng được giới trẻ, nhất là các bạn trẻ bên Mỹ. Dù sau đó có dịu đi, nhưng lúc mới xịt thì nó cực kỳ mạnh mẽ, kiểu phong cách của những dòng nước hoa quyền lực ngày xưa. Nốt violet rất to, rất quyền lực, đôi khi hơi gắt và cực kỳ "xà phòng". Nhưng bù lại, nó rất thú vị và có chiều sâu. Phải đến tầm tiếng thứ 2 hoặc thứ 3, nó mới trở nên dễ chịu và thư thái hơn. Lúc đó, nốt violet ngọt ngào, thơm ngát kiểu Fahrenheit sẽ thoang thoảng quanh một không gian xanh, đắng và sạch sẽ. Chốt lại, mình chấm 6.5/10, chỉ nên thử nếu bạn là fan cứng của nốt hương violet thôi nhé.