Dunhill British Leather: 2019. Tầng hương đầu: Bạch đậu khấu Guatemala, Juniper, Hạt phỉ, Cam Bergamot, Chanh. Tầng giữa: Mate, Hoa cam, Lavender, Lá violet. Tầng cuối: Da thuộc, Cypress, Patchouli, Gỗ đàn hương.
Tôi là một fan cứng của mọi thứ thuộc nhà Dunhill. Tôi thích cái cách nhà này làm việc—luôn tạo ra những mùi hương dễ chịu, phần drydown và base hiếm khi nào bị coi là "khó nhằn". Nó có chiều sâu, sự vỗ về và cả sự tinh tế. Đa số các mùi của Dunhill không lưu hương quá lâu, và tôi thích điều đó vì tôi có thể thay đổi nước hoa liên tục và không bị ám mùi quá nặng lên quần áo. Đôi khi tôi còn mang theo bản chiết nữa.
Một chút tâm sự: Cuối cùng thì cái đầu bướng bỉnh của tôi cũng hiểu được thế nào là "khó nhằn" rồi. Tôi hiểu rồi, không phải lúc nào cũng dùng được cho mọi hoàn cảnh đâu. Phải suy nghĩ kỹ trước khi xịt nhé. Đừng có kiểu đi hẹn hò rồi lại bảo "buổi hẹn hôm nay thật khó nhằn". Nghe nó kỳ cục lắm.
Vào vấn đề chính nhé: Với chai này, Dunhill như kiểu bày sẵn trà và bánh quy lên bàn gỗ sồi rồi "tặng" ngay một cú đấm vào đầu mình vậy. Đùa thôi! Thật ra, chúng ta sẽ thấy một mùi da thuộc tông trung bình đến đậm, nhưng sau đó nó lắng xuống thành một lớp drydown cực kỳ tự nhiên và dễ chịu. Nó giống như mùi nền rừng ẩm ướt hòa quyện với quả bách xù (Juniper). Tôi cực kỳ mê Juniper, dù đôi khi phải vật lộn với cả một rừng cây để dọn dẹp cành khô. Vào mùa đông, Juniper thơm lắm—mùi lá khác hẳn mùi vỏ. Và chai này thiên về mùi vỏ cây Juniper hơn. Tôi từng lỡ sa vào cái mùi vỏ cây này sau một cơn mưa.
Có cả Cypress để làm tăng thêm thế giới gỗ đầy ma mị này. Wow. Hình như còn có chút gì đó như thực vật ẩm hay mùi cỏ nữa, có lẽ là từ Mate chăng? Chắc chắn là có Hạt phỉ rồi. Tôi hay cho chút tinh chất hạt phỉ không đường vào cà phê, mê lắm. Như tôi đã học được: "Khó nhằn" nghĩa là không phải dùng cho mọi dịp. Tôi nghĩ nên lên kế hoạch trước khi xịt một mùi da thuộc như Dunhill British Leather. Mùi da ở đây được chăm chút kỹ lưỡng hơn hầu hết các loại khác. Nó vừa có sự suy tư, vừa có chút gì đó thô mộc. Ở giai đoạn cuối, nó thậm chí còn có chút cảm giác như mùi nhựa đường. Tôi không nghĩ mấy cô nàng bánh bèo sẽ thích mùi này đâu, nhưng mà... ai biết được chứ?
Nói thêm chút về một mùi khác: Juicy Couture Majestic Forest cũng có cách tiếp cận trực diện tương tự. Mùi xạ hương ở đó cũng có chất da. Nhưng tôi thấy nhiều người cứ thích soi mói, chê Juicy rẻ tiền hay mùi hóa học. Tôi thì chỉ cần nó thơm là được. Cái hội "thi nhau ngửi" này là sao nhỉ? Dòng Signature của Juicy dùng nguyên liệu xịn và cách tiếp cận mới, nhưng tôi vẫn thấy nó có chút gì đó hơi "phòng thí nghiệm", kiểu tác động mạnh mà chỉ chất tổng hợp mới làm được. Có lẽ những gì diễn ra trong rừng không hoàn toàn tự nhiên chăng? Thôi đừng nói nữa. Còn Juicy Couture Dirty English là một trong những mùi yêu thích nhất của tôi với Da thuộc đen, Xạ hương tiêu, Gỗ tuyết tùng Atlas, Rêu sồi. Cực kỳ tuyệt vời nhưng hình như lại hay bị đánh giá thấp. Một lần nữa, mùi da ở mức trung bình và không dễ gây khó chịu.
Chốt lại về Dunhill British Leather: Hãy mua nếu bạn thích mùi da nhưng hơi "kén" một chút. Xịt một chút rồi đi nhậu... đùa thôi. Đừng dùng nó để tạo ấn tượng đầu tiên với người lạ nhé. Nhưng với những "tay chơi" thích sự khác biệt thì đây là một cực phẩm. Với mức giá rơi vào khoảng hơn 100 USD, tốt nhất bạn nên mua bản chiết trước. Mua nguyên chai là một canh bạc, trừ khi bạn là fan cứng của Dunhill giống tôi. Một điều quan trọng: Dunhill luôn âm thầm và cực kỳ tỉ mỉ tạo ra những mùi hương tinh tế nhất cho quý ông. Đôi khi, tìm được một thứ vừa hợp lý vừa mang lại cảm giác cực kỳ sướng chính là điều tuyệt vời nhất. British Leather... sao có thể vừa "naughty" mà lại vừa hợp lý đến thế nhỉ? Đúng là không biết đâu mà lần.