Acqua di Parma Colonia Intensa là một mùi hương kiểu xà phòng Ý cực kỳ cổ điển. Dù được quảng cáo là nhóm "gỗ da" nhưng mình thấy nó không hề giống lắm, cảm giác thiên về dòng fougere nhiều hơn.
Nốt đầu xộc lên là một mùi cam chanh rất sắc và hơi đắng. Nó không kiểu vỏ cam như D&G Light Blue Forever, cũng chẳng ngọt ngào như mấy dòng citrus khác. Nó giống cái phần cùi trắng giữa vỏ và múi cam ấy – chua, gắt và hơi chát.
May là cảm giác đó qua khá nhanh, dù mùi cam chanh vẫn còn đó, nhưng ngay sau đó là mùi xà phòng bánh màu nâu kiểu cũ – kiểu mà mấy ông nội hay dùng ấy. Mùi này cực kỳ nam tính và sạch sẽ, nhưng lưu ý là nó không phải kiểu sạch hiện đại như dòng Prada L'Homme đâu. Nó là kiểu "người đàn ông Ý thập niên 70, ngực đầy lông, vừa tắm xong và cầm ngay chai Paco Rabanne Pour Homme nguyên bản" ấy.
Điểm lạ là em này chẳng có giai đoạn "dry down" rõ rệt nào cả. Cái phong cách "cam chanh pha xà phòng cổ điển" này cứ thế kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ (mình dùng thử được hơn 6 tiếng rồi) mà không hề biến đổi. Chỉ có một chút gỗ ấm nhẹ làm mình liên tưởng đến mùi thư viện ở nhà ông mình – gỗ cũ pha chút gia vị, hòa quyện với sự sạch sẽ cực độ – nó có thêm chút ngọt nhưng nhìn chung vẫn là một mùi khá sắc từ đầu đến cuối.
Về hiệu năng thì độ tỏa hương khá khiêm tốn (người đứng cách mình tầm 1 mét vẫn không ngửi thấy dù mình xịt khá đậm), nhưng độ bám thì khá ổn, cứ quẩn quanh sát da thôi.
Trong phân khúc này, mình thấy em nó ở mức trung bình thôi. Vì giá thường khá chát nên mình cũng hơi khó để đề xuất. Nếu săn được tầm 50-60 USD thì là kèo thơm, chứ đắt hơn thì theo mình là có nhiều lựa chọn tốt hơn nhiều. Nếu bạn tò mò thì mình có vài gợi ý:
- Salvatore Ferragamo Acqua Essenziale Colonia: mùi gần như y hệt nhưng có nốt cam bergamot và hoa cam ngọt ngào hơn, giúp làm dịu cái độ gắt ban đầu. Em này cũng do Alberto Morillas tạo ra – một trong hai "noses" đứng sau chai AdPCI này.
- Dior Eau Sauvage (nhớ là Eau Sauvage nhé, không phải dòng Sauvage của Johnny Depp đâu): mang lại cảm giác tương tự nhưng mượt mà hơn nhiều – và mình cực kỳ mê bản Parfum.
- Cuối cùng, nếu muốn chi đậm thì mấy em như Terralba hay Sleight of Fern từ Masque Milano sẽ lấp đầy vị trí đó trong bộ sưu tập của bạn, nhưng theo hướng thú vị và hiện đại hơn nhiều. À, nếu bạn thắc mắc thì Sleight of Fern đúng chuẩn là fougere luôn – nói thật là AdPCI có nhiều điểm chung với dòng này hơn là nhóm "gỗ da".
(Nói thêm chút: Mình thấy có người review bảo đây là "Cedrat Boise mượt/khô hơn"... cái này sai bét nhè luôn, đừng ai tin mà mua theo kẻo lại thất vọng nhé.)
Chốt lại, đây là một mùi hương dùng ban ngày, thời tiết ấm rất ổn, không làm ai khó chịu vì độ tỏa vừa phải, nhưng lại thiếu sự biến đổi hay tính hiện đại. Mình thấy ổn, nhất là khi mình đang ở tuổi 30, nó gợi lại bao nhiêu là kỷ niệm.
7.5/10. Nếu thấy giá hời thì múc, không thì tìm cái khác làm tốt hơn.