Người dùng ẩn danh
May quá, thấy có người cũng nhận ra nốt dừa giống tôi. Lúc đầu tôi còn tưởng mình bị đột quỵ cơ, vì mùi dừa hiện lên rõ mồn một ngay từ lúc mở đầu. Nhưng chính nó lại tạo nên một sự mềm mại đầy bất ngờ và cuốn hút cho nốt bách xù. Mà cái mùi dừa này không hề đi theo kiểu cliché mùa hè, kiểu nhiệt đới hay đi biển đâu nhé. Nó thiên về kiểu dừa nướng, khô khô, giống như mùi vỏ dừa bị cháy hơn là mùi kem chống nắng hay sữa ngọt. Cảm giác giống như đang ở đảo lớn của Hawaii, nơi có những bụi bách xù và mấy cây thông ngoại lai ở vùng cao ấy. Một mùi hương cực kỳ độc đáo và cuốn hút một cách lạ lùng. Cái nhận xét về "bánh quy bơ chanh" ở dưới là khá chuẩn đấy. Hiện tại thì tôi chỉ mong độ tỏa và lưu hương mạnh hơn chút nữa. Đây đúng nghĩa là một mùi hương unisex. Tự nhiên giờ tôi thèm một chiếc bánh quy bơ chanh cùng một tách trà Earl Grey nóng hổi. Một sự đối lập đầy tinh tế và gợi cảm xúc. Tưởng tượng nhé: một căn cabin hẻo lánh vào buổi sáng sau cơn bão. Không khí còn vương mùi khói trên những xà nhà. Trên tay là một tách trà Earl Grey nóng hổi. Đâu đó, một ký ức ngọt ngào còn sót lại trong không gian với nốt dừa thoang thoảng, được sưởi ấm bởi tro tàn và thời gian. Thật sự rất tuyệt.








