Vy Chu
Đây là lần thứ nhất hay thứ hai tui mua mùi của Tokyo Milk ấy - lúc đó cứ phân vân giữa chai này với Gin and Rose Water, nên thôi hốt luôn cả hai đợt sale ở tiệm gần nhà hồi hè năm 2014. Hồi tui còn teen, ở quê tui cũng có một tiệm bán đồ Tokyo Milk, nên tui lúc nào cũng tò mò mấy cái mùi của hãng này. Poe's Tobacco không phải kiểu mùi thuốc lá thông thường, cũng chẳng mang cái vẻ phong lưu hay hưởng lạc kiểu quý ông đâu. Với tui, nó giống như một căn phòng khách thời Victoria vào buổi chiều muộn, nắng xuyên qua rèm ren rồi đổ bóng lên sàn gỗ với đồ nội thất cũ. Trong không khí phảng phất mùi trái cây của vụ thu hoạch táo mùa thu, nhưng cái gắt của thuốc lá tẩu bám trên quần áo, thấm vào gỗ từ thói quen khó bỏ lại làm dịu đi sự ngọt ngào đó. Hình con quạ trên chai chắc không phải để gợi nhớ về bài thơ nổi tiếng đâu, mà giống như tiếng quạ kêu ngoài kia trong những tia nắng ấm cuối cùng sắp tắt. Đây không phải là mùi hương của Rue Morgue, Ligeia hay Berenice. Nó giống với tác phẩm Philosophy of Furniture hay những bài thơ ngắn của Poe hơn, kiểu như hình ảnh Poe đang viết truyện ban ngày và cố gắng chống lại những thói hư tật xấu trong đời mình vậy. Chai tui mua sale hè năm đó không đầy hẳn, mà vì là chai cuối cùng nên tui cứ tiếc mấy ml thiếu hụt đó mãi. Sau đó tui mua thêm chai cuối cùng còn sót lại, và đây là mùi tui nhớ nhất. Giờ tui còn nửa chai bị rò nỉ nắp, trên kính còn dính vết keo của cái nhãn giá dán chán đời, nhưng tui quý lắm, chỉ dám xịt vào những dịp thật sự đặc biệt thôi. Nước hoa Tokyo Milk không bền mùi hay nồng nàn lắm, nhưng tui nghĩ chính cái sự nhẹ nhàng đó mới tạo nên trải nghiệm. Mà có lần tui lỡ làm đổ một ít (do nắp bị rò) lên cuốn sách Doktor Faustus của Thomas Mann, thế mà cái mùi đó cứ vương vấn trên bìa sách vải suốt nửa năm trời luôn.




















