Người dùng ẩn danh
Byronic Hero là chân ái của tui luôn, mà nói thiệt là trong mấy chai của nhà Taylor thì em này là 'ồn ào' nhất, chẳng hề nhẹ nhàng chút nào. Vẫn là kiểu rose-oud (hoa hồng - trầm hương) quen thuộc và sang chảnh, nhưng được biến tấu cho dễ dùng và có chất riêng hơn. Điểm nhấn gây tò mò nhất chính là nốt hương 'khí thải diesel'. Nó không kiểu bay bổng như AEOOJ của Chris Rusak, cũng chẳng nồng mùi kim loại như Nuvolari của Rubini. Với tui, nó giống kiểu một mùi 'hăng hăng' như phô mai đi kèm với trầm hương đậm mùi nghệ tây cay nồng. Bình thường tui không mặn mà với mùi hoa hồng lắm, nhưng ở đây là kiểu hồng mứt (jammy rose) cực kỳ đậm đà và kịch tính, làm tui quên luôn cái định kiến trước giờ với 'nàng thơ' này. Tui thấy em này có nét giống Notorious Oud của nhà DS and Durga – cũng là kiểu mùi 'cháy' và nổi bật. Với tui, mùi nghệ tây không chỉ là sang, mà là kiểu 'rich kid' chính hiệu luôn. Đây cũng là linh hồn của "chiếc máy bay chiến đấu" Baccarat Rouge 540 – cái mùi hương 'không hề khiêm tốn' đã thống trị giới văn phòng Mỹ suốt cả thập kỷ qua. Nhưng mà, tui cực kỳ thích cách họ dùng nốt hương này trong chai Byronic Hero. Tui nghĩ đây là mùi hương hoàn hảo để xịt đi mấy buổi khai trương triển lãm hay sự kiện nghệ thuật để ai cũng phải ngoái nhìn, nhưng cũng hợp để xịt ở nhà vào một ngày mưa cho chill. Ai muốn tập tành dùng trầm hương mà chán kiểu ngọt ngọt của đàn hương thì cứ thử em này. Nó có cái mùi 'nhựa' nhẹ nhẹ gây nghiện, kiểu giống như chai Faces of Francis của nhà Vilhelm Parfumerie mà tui xịt suốt năm qua vậy. Byronic Hero đã làm rất tốt việc cân bằng giữa sự dễ dùng và tính thử nghiệm, gói gọn trong một thiết kế cực kỳ nghệ, nhìn là muốn chụp hình up story hay share lên mạng liền. Có lẽ nó không quá 'u sầu' như cái tên, nhưng tui khẳng định là rất đáng để múc full size, bất kể bạn đã quen với mùi trầm hay là fan của thơ ca sầu muộn.




















