Người dùng ẩn danh
Mùi hương này tái hiện chân thực đến mức tôi như thấy lại khu rừng nơi mình từng sống năm 13 tuổi. Là 2 giờ sáng, là chiếc xích đu gỗ chạm tay nằm giữa những tán sồi, nơi tôi thường tìm đến để ngủ mỗi khi lòng thấy bất ổn. Có cả con đường bê tông dẫn vào rừng, lúc nào cũng ướt át. Cái không khí ấy vừa ẩm, vừa dính, hệt như những ngày cuối tháng 7 khi cơn mưa cuối cùng cũng ghé thăm để nhường chỗ cho tháng 8. Nó mang mùi của nỗi nhớ nhà, mùi của một giấc ngủ ngắn. Và cả cái mùi ẩm ướt của mấy chiếc đinh rỉ bị thợ xây bỏ quên trước hiên nhà sau một trận mưa.




















