Văn Lộc Từ
Lost in Paris sinh ra là để thách thức mọi định kiến, nhất là với mấy ông cứ nghĩ Roja chỉ dành cho mấy người "có tuổi". Em này cực kỳ đẹp, dễ dùng, và quan trọng nhất là... vui. Bình thường Roja ít khi làm mấy món "vui vẻ" kiểu này lắm, nhưng em này là một bản gourmand đầy tinh nghịch nhưng vẫn đậm chất xa xỉ. Dù hãng muốn gợi nhắc đến món Crêpe Suzette, nhưng mũi tui lại thấy rõ mùi caramel béo ngậy, thơm mùi bơ butterscotch. Nó ngọt, kem mịn, lại còn có chút mặn mặn của bơ nghe thật dã man luôn. Mở đầu là một cú bùng nổ cam chanh tươi mát kèm chút men rượu, trước khi lắng xuống tầng hương giữa đầy mê hoặc. Khác với mấy dòng gourmand hay bị lạm dụng gia vị, Lost in Paris có chiều sâu mà không cần phải "lục tung" hũ gia vị lên. Đúng là có đinh hương với quế đó, nhưng chúng được hòa quyện mượt mà tới mức chỉ làm tôn hương chính lên chứ không hề lấn át. Còn mấy ông bảo mùi này không biến đổi á? Ủa mình có ngửi chung một chai không vậy? Không thấy cú "overdose" cam chanh lúc đầu hả? Hay không thấy nó chuyển sang kiểu béo ngậy, mặn mặn cực cuốn đó? Rồi sau đó vị mặn dịu đi, nhường chỗ cho vanilla với gia vị chiếm sóng luôn? Thật sự luôn á. Điều làm tui choáng ngợp nhất là sự linh hoạt của nó. Mấy dòng gourmand khác của Roja tui từng thử đều cảm giác rất nghiêm túc, kiểu "đóng bộ" chỉnh tề lắm. Lost in Paris thì ngược lại hoàn toàn—nó tinh nghịch, táo bạo và đầy phá cách nhưng vẫn giữ được cái chất sang chảnh không cần cố gắng mà ai cũng mong đợi ở Roja Parfums. Nó không phân biệt giới tính hay tuổi tác; ai thích sự xa hoa mà vẫn muốn có chút gì đó vui vẻ thì đều dùng được hết. Có người sẽ bảo nó hơi "thương mại", nhưng dễ tiếp cận với "đại trà" là hai chuyện khác nhau nha. Đây là kiểu mùi mà dù bạn đang ở giai đoạn nào trong hành trình chơi nước hoa thì cũng thấy dễ cảm, chứ nếu đang tìm cái gì đó "dị dị" thì em này không phải đâu. Nói về độ bám tỏa nhé... cực kỳ trâu. Trên da tui là 10-12 tiếng trở lên, tỏa hương mạnh tầm 6-7 tiếng đầu rồi mới lắng xuống gần da. Còn trên vải hả? Đúng là một con quái vật luôn. Dùng cả ngày rồi mà mùi vẫn cứ thoang thoảng từ tay áo dù tui chẳng buồn ngửi. So với mấy dòng tinh tế, tiết chế thường thấy của Roja thì em này "hét" lên thật sự—và tui mê lắm. Lost in Paris là một trong những trải nghiệm gourmand xa hoa nhất mà tui từng gặp. Mùi cực kỳ đắt tiền, hiệu năng đỉnh cao, và thực sự là độc nhất vô nhị. Khi một thứ gì đó có mùi sang xịn mịn và chất lượng không thể bàn cãi như vậy, tui chẳng thấy tiếc tiền đâu. Đừng đổ lỗi cho chủ nghĩa tư bản làm đồ xa xỉ đắt đỏ, hãy đổ lỗi cho Rolls-Royce đi. Và nếu em này là chiếc Rolls-Royce của dòng gourmand, thì cứ chuẩn bị tinh thần mà chi tiền cho xứng tầm. Nhưng mà nói nghe nè—nếu cái giá làm bạn thấy cấn, thì đơn giản là mùi này không dành cho bạn, và chuyện đó cũng bình thường thôi. Không phải cái gì cũng dành cho tất cả mọi người. Không có nghĩa là bạn không được tận hưởng nó—cứ ra counter của Roja, xịt thử lên da rồi tận hưởng vẻ đẹp của nó cả ngày đi. Thử thôi chứ có mất đồng nào đâu mà sợ. Chốt lại nhé? Dựa trên hệ thống đánh giá PAGE của tui (Poor, Average, Good, Exceptional), Lost in Paris xứng đáng nhận điểm G (Good) và đang tiệm cận mức E (Exceptional). Từ mùi hương, sự độc đáo, chất lượng, độ bám tỏa cho đến sự đẳng cấp, em này thực sự nổi bật. Tui không xịt cái giá tiền lên người—tui chỉ dùng những gì khiến tui cảm thấy mình thật đặc biệt. Và em này á? Đáng đến từng giọt luôn.































