Người dùng ẩn danh
Với mình, đây là mùi hương đỉnh nhất của hãng này luôn. Một mùi trà cực kỳ dễ chịu, hợp để xịt vào ban ngày mùa xuân hay mùa hè. Lúc mới xịt thì thấy hơi cay nhẹ kèm chút hoa cỏ, rồi sau đó là mùi trà rõ rệt xuyên suốt. Mình chấm em này tầm 4.3/5 nhé. Độ tỏa hương ở mức vừa phải (vì bản chất là mùi trà mà). Về độ lưu hương thì chắc tầm 3-4 tiếng là mình phải xịt lại rồi. Mùi này hợp để đi làm việc lặt vặt, đi cafe hay ăn trưa nhanh thôi. Dùng đi làm văn phòng cũng ổn, nhưng chắc mình phải sắm thêm cái bình chiết cho tiện. Mà nói thật, giá 325$ thì quá là vô lý. Nực cười ở chỗ chủ hãng này có cái podcast trên YouTube chuyên đi chỉ trích mấy thương hiệu bán giá cao mà chi phí thấp. Với mùi này, mình thấy trả tầm 80$ là hợp lý, hoặc nếu tính cả cái kiểu đóng gói cầu kỳ quá mức mà mình chẳng mặn mà lắm thì tầm 100$ cũng được. Thêm nữa, cái thiết kế nắp chai to đùng đó làm mình cực kỳ khó mang theo trong xe hay bỏ vào túi tập gym – trong khi đó lại là hai chỗ mình cần dùng em này nhất. Mình có mua bộ discovery set, rồi còn rủ thêm hai người bạn dùng thử vào hai dịp khác nhau, rồi tự ngửi ở nhà nữa. Tổng cộng ba lần thử để xem có món nào đáng mua không. Dù hãng có toàn nghệ nhân mùi hương xịn, nhưng mình thấy chẳng có gì thực sự đột phá, nhất là với cái tầm giá này. Nhiều mùi cứ kiểu "phương Tây nhìn về phương Đông" – tức là kiểu mùi hương phương Đông qua lăng kính của người Tây, chứ không giống kiểu của Frederic Malle, cái mà là sự kết hợp giữa tinh hoa Trung Đông và kỹ thuật Pháp thực thụ. Hy vọng là mọi người hiểu ý mình. Nói chung là hãng này làm mình thất vọng, mình đem tặng luôn bộ discovery set cho một ông bạn cũng mê nước hoa, và hình như ông ấy cũng chẳng mua thêm gì đâu. Mấy mùi khác thì cũng tạm được, như Divine Tentation ấy, mình chẳng hiểu sao nó lại được giải thưởng được, vì cái DNA của nó y hệt Angel's Share, Oajan hay Ambre Tabac – toàn là kiểu "ăn theo" Ambre Narguile thôi. Dù cách nhau tận 20 năm nhưng mình thấy Hermes vẫn là "vua" trong dòng này. Hai mùi còn lại là Oud của Olivier Cresp và Fig/Rose của Maurice Roucel, cũng ổn nhưng không xứng với cái giá này, cái giá mà chỉ thấp hơn Frederic Malle có 5%. Nếu hãng định dùng 2 năm để sao chép những gì Frederic Malle đã làm trong suốt 25 năm, thì đây là một thất bại thảm hại. Tổng kết lại về hãng thì (trung bình các mùi tầm 7-8 điểm). Điểm cộng duy nhất là bao bì. Nếu đem tặng cho người không chuyên, họ sẽ bị ấn tượng và nghĩ đây là thương hiệu đỉnh nhất thế giới luôn. Còn về giá trị so với số tiền bỏ ra, mình sẽ bỏ qua 80% các mùi của hãng này. Mình chỉ mua Alex Lee's Tea (chính là em này) và mùi Fig/Rose của Roucel với giá tối đa tầm 100-120$ thôi, tính cả tiền bao bì rồi nhé. Nếu hãng làm bao bì rẻ hơn và để giá tầm 120$ thì có lẽ đã dễ tiếp cận hơn. Tóm lại, cách định giá và thực hiện của hãng là một cú "fail" cực nặng. Nhưng phải dành lời khen cho Alex Lee vì một sáng tạo tuyệt vời. Hy vọng sẽ được thấy thêm các tác phẩm của anh ấy ở những thương hiệu khác.


























