Johnny Nghĩa
Mriga mang đến một hành trình khứu giác cực kỳ thú vị, cảm giác như mình đang bước chân vào một "quán cà phê giữa rừng" đầy quyến rũ, nơi có những chú hươu thanh lịch. Mùi hương gợi nhắc đến hương thông khô, như kiểu không khí của một khu rừng mùa thu vào một ngày nắng ráo vậy. Nốt hương lá kim này rất nhẹ nhàng, kiểu thoang thoảng hơi thở thiên nhiên chứ không hề bị gắt hay nồng mùi nhựa cây. Sự kết hợp này được hoàn thiện tuyệt vời bởi nốt xạ hương hươu, tạo thêm chút trầm ấm, hơi cay nồng của đất nhưng lại rất vừa vặn, không hề bị quá đà—kiểu như một chú hươu đang tựa mình vào gốc cây thông cổ thụ, để lại chút dư vị thanh bình trong không khí rừng già ấy. Điều thú vị là khi xịt lên da, Mriga đôi khi lại lộ ra những khía cạnh giống mùi cà phê (chắc là do có note than bùn chăng?), làm tăng thêm cái "vibe quán cà phê trong rừng". Thực ra nó không hẳn là cà phê đâu, nhưng cứ có cái mùi thơm dịu của hạt cà phê rang xay thế nào ấy. Tổng thể mùi hương cảm giác rất tự nhiên, có tầng lớp, hòa quyện mượt mà và dễ chịu; xạ hương rất tinh tế, không hề bị nồng hay mùi động vật quá mức. Có một chút chanh mang lại nốt chua đắng nhẹ—có người có thể thấy hơi khó chịu hoặc giống mùi nước tiểu, nhưng mình thì lại thấy nó cực kỳ sảng khoái. Đây thực sự là một mùi hương tinh tế, nâng tầm những nốt hương lá kim thông thường trở nên đặc biệt hơn. Phần base ấm, khô và đậm mùi gỗ tạo nên chiều sâu đầy lôi cuốn. Đôi khi, xạ hương lùi lại một chút để nhường chỗ cho hoa hồng và hoa nhài hiện lên như những nốt hoa tối màu, nhưng chúng vẫn được bao bọc trong lớp xạ hương huyền ảo—không hề tươi sáng mà lại sâu lắng và đầy mê hoặc. Có lẽ chính oud và labdanum đã tạo nên cái nền tối đó (dù mình không cảm nhận rõ oud hay labdanum đứng riêng lẻ, và labdanum đôi khi làm mình thấy hơi nhức đầu như bị sốt, nhưng với chai này thì không hề nhé). Một người bạn bảo mình xịt mùi này nghe như chủ một cửa hàng Ả Rập vậy. Mình cũng chẳng rõ nghĩa là gì, chắc với bạn ấy thì là kiểu có quá nhiều mùi hương trộn lẫn một chỗ. Cái phong cách "có gì cho hết vào" này chính là phong cách đặc trưng của nhà Prin, và mình cực kỳ thích. Về bản Mongolian Mriga thì phong cách khá giống Mriga bản gốc, nhưng nó có cái mùi động vật ấm nóng, dập dìu hơn. Bản Mriga thường thì thiếu đi cái "hào quang" thực thụ đó dù nốt xạ hương nghe rất giống thật. Mình thích Mriga hơn, có lẽ do cách mình dùng sample không đúng. Khi mình chấm một ít sample trực tiếp dưới mũi, cái sự ấm nóng, dập dìu của xạ hương hươu thật sự làm mình thấy hơi khó chịu (mình cũng là newbie về dòng xạ hương nữa). Độ tỏa của Mongolian Mriga mạnh hơn, nhưng khi lắng xuống thì nó lại dễ chịu hơn với mũi mình, thậm chí sau 2 lần tắm vẫn còn ngửi thấy mùi trên da. Mình thấy ý tưởng tạo ra 2 phiên bản "tương tự" hoặc nâng cấp như thế này rất hay, một bản mạnh mẽ, chân thực và một bản mềm mại, dễ dùng hơn, giúp mọi người dễ dàng chọn được phiên bản hợp gu mình.



































