Có bao giờ mọi người yêu, mê mẩn rồi tôn thờ một mùi hương đến mức phát cuồng, để rồi sau đó lại thấy đau lòng kinh khủng khi nhận ra nó hoàn toàn không hợp với mình chưa? Mình chính là trường hợp đó với Cafe Diem. Đây là một trong những mùi hương tuyệt vời nhất mình từng ngửi, nhưng dù có yêu đến mấy, mình cũng không thể tự xịt nó được. Nó đơn giản là không hợp với "cá tính" của mình.
Trước khi đi sâu hơn, mình muốn nói một chút là nốt hương cà phê thường hay bị hiểu lầm. Nhiều người cứ nghĩ cứ có "cà phê" trong thành phần là phải giống latte ở Starbucks, nếu không giống là "sai". Theo mình, cà phê có rất nhiều biến thể. Có thể là hạt cà phê đắng, đậm, đôi khi là hạt sống, nhưng thường là hạt đã rang và xay mới; có thể là hương thơm từ một tách espresso vừa pha, đậm đà và hơi chua nhẹ; và đúng vậy, cũng có thể là mùi sữa, kem, ngọt ngào và béo ngậy của cappuccino.
Cà phê trong Cafe Diem thuộc kiểu hương hạt. Nó không phải là nốt hương đầu, mà đóng vai trò làm nền cho tất cả các nốt hương khác, khiến mọi thứ trở nên tối hơn, đậm đà hơn và thêm một chút đắng vào một tổng thể vốn dĩ ấm áp và cay nồng. Nếu bạn đang tìm kiếm kiểu hương frappuccino đầy bọt sữa, thì Cafe Diem không dành cho bạn đâu.
Dù sao thì, ngay sau khi xịt, mùi hương này nồng nặc mùi cồn và phấn. Thất vọng đến mức lần đầu thử mình muốn khóc luôn ấy. Nhưng sau vài phút, mùi hương bắt đầu biến chuyển thành một thứ gì đó cực kỳ ảo diệu. Nốt trầm hương hiện lên rõ hơn, và mùi cồn từ nồng gắt chuyển sang kiểu mùi rượu sang chảnh. Các nốt gia vị lúc này cũng rất mạnh: quế, đinh hương, bạch đậu khấu và cả nhục đậu khấu như đang tranh nhau gây chú ý vậy. Mình còn cảm nhận được một chút gì đó hơi xanh và có mùi thuốc nữa – có lẽ là gỗ Hinoki chăng?
Sau nửa tiếng, nốt hương xanh đó biến mất và mùi hương trở nên mượt mà hơn. Các loại hương trầm hòa quyện với cà phê và các nốt nhựa cây để tạo nên một lớp nền ấm áp, mướt mịn cho đinh hương và bạch đậu khấu.
Càng về cuối ngày, mùi hương thay đổi một cách tinh tế, trở nên thiên về khói hơn và bớt cay nồng hơn. Nó chính là hiện thân của một quán cà phê kiểu bohemian: những người đàn ông đội mũ bowler cũ kỹ vừa hút tẩu vừa nhâm nhi tách cà phê uống dở, trong khi những người phụ nữ mặc áo khoác quá khổ đang ngồi viết thơ và hút thuốc liên tục. Mình hình dung nó qua những tông màu sepia. Nhưng không phải kiểu sepia nhạt nhòa, xám xịt đâu, mà là những tông màu cam ấm, hổ phách sâu và màu đỏ rượu burgundy cực kỳ nồng nàn.
Cuối ngày, mình có ghi lại một dòng cảm nhận: "Ước gì ĐÂY mới là mùi 'nước hoa nam tiêu chuẩn'! Nó không hợp với mình, nhưng mình chỉ muốn được ôm một người bạn mà có mùi hương như thế này thôi."
Một vài đánh giá trên trang này nói độ lưu hương của Cafe Diem là "yếu" hoặc "trung bình", nhưng điều đó hoàn toàn trái ngược với trải nghiệm của mình. Lần đầu mình thử, nó lưu lại trên cổ tay và tóc mình SUỐT CẢ NGÀY, từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối. Lần thứ hai, mình xịt lên mu bàn tay. Sau đó mình đi rửa tay, chuẩn bị cá cho bữa tối, và rửa tay mấy lần trong lúc làm cá. Vậy mà mình vẫn còn ngửi thấy mùi hương đó sau bao nhiêu lần rửa! Có lẽ do da mình giữ mùi tốt, nhưng với mình thì đây là một mùi hương cực kỳ bám dai.