Người dùng ẩn danh
Theo mô tả của hãng Phoenecia thì em Gone But Not này là sự kết hợp đầy táo bạo giữa Jean Patou’s Joy với Jovan Musk, xong lại còn thêm chút mùi gôm xịt tóc nồng nồng cho nó "đủ bài". Lúc mới xịt thì mình thấy mùi khá tươi, cảm giác tự nhiên và đậm đà (mình từng ngửi bản thử trước đó rồi, bản đó mùi công nghiệp hơn nhiều so với bản chính thức này). Mùi hoa hồng hiện lên rõ mồn một, quyện cùng chút cognac ngọt như mật ong và một chút nhài "dirty" cứ thoang thoảng len lỏi vào. Có một chút gì đó mọng nước, kiểu muốn "ăn" được ấy, nhưng không bị ngọt trái cây kiểu hóa học gây sến súa đâu. Ngược lại, cái chất "công nghiệp" nhẹ lại tạo nên một sự phức tạp đầy thú vị, dù thành phần chính đa số là nguyên liệu tự nhiên. Nhựa Elemi đóng vai trò cân bằng, kiềm lại độ sáng của mùi hương để không bị trở nên quá lố. Nhưng chính Elemi khi kết hợp với xạ hương lại tạo nên điểm cộng lớn nhất của chai này. Xạ hương ở đây kiểu hơi "xù xì" và ngọt nhẹ (na ná Kiehl's Musk), còn Elemi thì bổ trợ cực đỉnh bằng một tông hương trầm kiểu nhựa thông béo béo. Cái hay của em này là cách mix giữa những nốt hương công nghiệp, ảo diệu với những thành phần tự nhiên đậm đà. Sự đối lập này lại hiệu quả đến lạ, khiến mùi hương thực sự găm sâu vào trí nhớ mình. Kết quả là một tổ hợp nốt hương nghe chừng chẳng liên quan gì nhau nhưng lại hợp một cách bất ngờ. Dù không quá độc lạ kiểu Skin Graft, nhưng đây vẫn là một lựa chọn cực ổn cho những ai mê tông mùi vàng, hơi hướng citrus và không ngại thử những trải nghiệm "phi tự nhiên" một chút.
















