Người dùng ẩn danh
Lần đầu tui bước chân vào tiệm của ông Pantoustier là tui chốt ngay "viên ngọc quý" này cho riêng mình luôn. Mọi thứ đều bất ngờ xỉu, từ lúc tìm thấy tiệm, gặp ông chủ cho đến mấy món ổng tạo ra. Chất lượng nguyên liệu, cách phối mùi với cả những câu chuyện trò ở đó thực sự làm tui choáng ngợp. Cái gì cũng có câu chuyện, có ý nghĩa, đầy cảm xúc với đam mê. Tiệm đúng kiểu một nơi cực chill, còn ông Pantoustier chính là linh hồn của nơi này. Cảm giác như một nơi ngưng đọng thời gian, nơi tui có thể ngồi tám hàng giờ về nước hoa, về cuộc đời, văn chương trong tiếng nhạc jazz. Ngay góc đường còn có một tiệm trà nữa chứ. Fougère Sauvage chính là thứ tui cần lúc đó, như một cơn gió thổi bay mọi muộn phiền để đầu óc tỉnh táo hơn. Cảm giác như đang dạo bước bên bờ biển, những vách đá lộng gió, thiên nhiên hoang dã với hương oải hương thoang thoảng từ một khu vườn nào đó. Nó mùi như sự tự do vậy. Rồi sau đó là cảm giác được trở về nhà, ấm áp và an toàn, ngửi thấy chút dư vị của lotion dừa dưới lớp áo len. Tui không xịt em này thường xuyên, phải đúng tâm trạng hoặc lúc thực sự cần mới dùng. Mà công nhận là mùi này "đỉnh" thật sự, độ lưu hương cực khủng, mất mấy ngày mới hết mùi trên da, trên quần áo, thậm chí là cả trong giỏ đồ giặt luôn. Chỉ cần xịt nhẹ hai phát thôi là đủ cho mọi thứ rồi. Tui vẫn đang tính chia sẻ em này với những người tui thực sự quý, chắc ông anh tui sẽ mê lắm đây.



















