Candy Đỗ
Tui vừa kết thúc hành trình với nhà Le Labo thì ghé qua Maison Martin Margiela một chút trước khi bắt đầu một cuộc khám phá mới. Nay tui lên review em Music Festival thuộc dòng Replica. Hiếm khi thấy ai nhắc tới em này trong mấy cuộc thảo luận về nhà Margiela, vì mọi người thường chỉ hay nói về mấy em hot như By The Fireplace hay Jazz Club thôi. Hình như em này bị ngừng sản xuất rồi nên cũng ít tiếng. Cái tên "Woodstock 1969" làm tui hình dung ra ngay cái vibe sắp tới rồi. Để xem em nó có gì nha. Mở đầu là một sự kết hợp đầy đặn giữa mùi đất, khói và hương cỏ cây tươi mát. Mấy nốt chính tui cảm nhận được ngay là patchouli, cannabis, nhang và thuốc lá. Trong đó cannabis với patchouli là "chủ xị". Vì tính chất đặc biệt của nó nên mùi cannabis là thứ đập vào mũi tui đầu tiên. Nó mang nét xanh và đậm chất thảo mộc, kiểu mùi lá cần sa đặc trưng nhưng không hề bị sa đà vào cái kiểu mùi "phê pha" quá mức đâu. Nó không giống kiểu ai đó vừa mới châm một điếu đâu nha. Nếu muốn tìm một điểm trung hòa giữa nốt cannabis trong Bad Boy Le Parfum của CH và Black Afgano của Nasomatto thì chính là em này. Theo sau đó là patchouli cực đậm, tối và mộc mạc, hòa quyện với cannabis tạo nên một cảm giác rất tự nhiên, kiểu như đang ở ngoài trời vậy. Rồi đến nhang và thuốc lá. Mùi nhang mang lại chút khói, kết hợp cực ăn ý với cannabis để tái hiện đúng cái không khí lễ hội âm nhạc. Cuối cùng là thuốc lá đóng vai trò phụ, tạo thêm chút ấm áp, ngọt nhẹ kiểu như mùi cỏ khô ở phía sau. Khi mùi hương lắng xuống, nó vẫn tiếp nối một cách hài hòa với những tầng khói, mùi đất và gỗ rất dễ chịu. Cannabis và patchouli vẫn chiếm sóng, giữ nguyên cái tông mộc mạc từ lúc đầu nhưng có phần dịu lại. Cannabis vẫn giữ được nét thảo mộc nhưng bớt cái vẻ xanh mướt ban đầu. Lúc này có thêm nhang và gỗ tuyết tùng nữa. Mùi nhang vẫn giữ được độ khói để tôn lên nốt cannabis, còn gỗ tuyết tùng thì mang lại cảm giác vững chãi, ấm áp. Đặc biệt là ở giai đoạn dry down, em này nghe giống Black Afgano hơn cả lúc đầu, nhưng mà Music Festival thì mượt mà hơn và không bị gắt hay khó dùng bằng. Độ tỏa hương ban đầu khá ổn, tầm khoảng 1.8m. Độ tỏa (sillage) cực mạnh, để lại một vệt mùi đậm và rất dễ nhận ra. Sau khoảng 3 đến 4 tiếng, độ tỏa vẫn duy trì được tầm 1.8m, vệt mùi dù có nhẹ đi một chút nhưng vẫn rất rõ ràng. Đến mốc 7 tiếng thì cả độ tỏa và sillage vẫn gần như không đổi so với lúc 3-4 tiếng. Tổng cộng em này bám trên da tui tầm 12 tiếng rồi mới bắt đầu nhạt dần. Music Festival thuộc kiểu niche, chỉ thực sự tỏa sáng khi xịt hằng ngày hoặc cho những dịp đặc biệt trong thời tiết mát mẻ. Vì cái chất riêng biệt quá nên không hợp để đi sự kiện trang trọng, mấy dịp cần sự thanh lịch kiểu truyền thống, hay mang đi làm văn phòng đâu. Tui thấy em này không phải là một lựa chọn an toàn để mua mù (blind buy) đâu. Nó thể hiện rõ cái chất cannabis của mình, nên không phải ai cũng thích được đâu. Nhưng nếu bà nào/ông nào mê kiểu mùi cannabis đậm như Black Afgano thì rất đáng để thử nha. Concept của dòng Replica là tái hiện thời gian và không gian qua mùi hương, và tui thấy nhà Margiela đã làm cực kỳ chuẩn xác với em Music Festival này. Cái tên "Woodstock '69" nói lên tất cả. Nó cực kỳ khói, đậm mùi đất, làm tui liên tưởng ngay đến việc đang ở ngoài trời, giữa tiếng nhạc và mùi khói cần sa thoang thoảng. Quan trọng là nó không đẩy cái mùi cannabis lên mức cực đoan, vẫn nằm trong giới hạn dễ chịu ngay cả với những người không quen. Độ lưu hương và tỏa hương thì quá đỉnh rồi. Dù cái phong cách này không phải kiểu tui sẽ dùng thường xuyên (nên tui không mua full chai), nhưng tui vẫn cực kỳ trân trọng em nó vì đúng bản chất: một phiên bản mượt mà và dễ tiếp cận hơn của Black Afgano. Mùi hương: 6/10 Độ lưu hương: 9/10 Độ tỏa: 9/10 Độ đa dụng: Thấp Độ đại chúng: Thấp Giới tính: Unisex, thiên nam Giá trị: Hơi đắt



























