Người dùng ẩn danh
Bản EDT thì thiên về thảo mộc, thuốc lá ngọt và gỗ, kết thúc bằng cỏ hương bài và đàn hương; còn bản EDP lại là hổ phách vani. Dù Atman Xaman được quảng cáo là dòng hổ phách phương Đông huyền bí, nhưng cá nhân mình thấy nó giống kiểu mấy mùi "jazz club" như Zolty Cubata hơn. Đặc biệt là bản EDP mang phong cách thuốc lá ảo diệu với hổ phách và đậu tonka, trong khi bản EDT lại mang trải nghiệm khô ráo của gỗ trong hộp đựng xì gà. Cả hai đều gợi cho mình cảm giác về một câu lạc bộ quý ông thập niên 40 hơn là kiểu phương Đông huyền ảo. Cả hai phiên bản đều mở đầu bằng nốt hương thảo mộc và cay nồng đầy bất ngờ, với hương đinh hương, hồi và cam chanh rất rõ nét – đúng kiểu phong cách Ý cổ điển của nhà Villoresi, nhất là ở bản EDT cực kỳ đáng yêu. Sau đó, các yếu tố thảo mộc hòa quyện cùng hổ phách ngọt ngào tạo nên hiệu ứng "hộp xì gà", kiểu như bạn đưa một điếu xì gà Cuba sát mũi ấy, có chút đắng của thảo mộc nhưng lại ngọt kiểu cỏ khô. Có thể là do sự kết hợp của các nốt hương đặc biệt, nhưng với mình thì nó giống như một lớp nền da thuộc pha thảo mộc, có lẽ là nhờ nhựa bạch dương tạo nên. Với bản EDT, mình thực sự cảm nhận được nốt "gỗ quý" như hãng quảng cáo, cỏ hương bài và đàn hương hiện lên rất rõ ở lớp hương cuối, kết hợp với chút vani và đậu tonka mềm mại tạo cảm giác ấm áp, mượt như nhung. Đây là bản mình thích nhất vì mình mê kiểu mùi gỗ thảo mộc pha thuốc lá mà không bị quá phụ thuộc vào hổ phách. Nốt cam thảo cũng rất thú vị và độ ngọt được tiết chế cực kỳ vừa vặn để không bị quá nồng. Còn ở bản EDP, hổ phách chiếm ưu thế rõ rệt, tạo nên sự đối lập đẹp giữa hổ phách và các nốt thảo mộc, cay nồng. Bản này chắc chắn là bản đậm đà, mượt mà và ngọt hơn hẳn. Nếu muốn tìm một mùi hương đúng chất thuốc lá truyền thống và "an toàn" hơn, ít gai góc hơn bản EDT, thì mình khuyên mọi người nên chọn EDP nhé.

































