Edward Minh Hưng
Tui biết đến mấy mùi của nhà Pazzaglia là nhờ thấy dân tình bàn tán với quảng cáo rầm rộ trên mạng. May có bà bạn hào phóng cho tui mượn mấy mẫu thử: Black Sea, Cherry Ink với Dangerous Maryx. Trong ba cái này thì tui ưng em Maryx nhất. À, nếu ai mới tập tành ngửi nước hoa nhà này thì tui khuyên thật lòng là né Black Sea ra, cứ bắt đầu với Maryx cho lành. Lúc mới xịt thì mùi kiểu sáng sủa, sạch sẽ với nốt cam chanh sắc sảo, tươi mát, kiểu như sự kết hợp giữa chanh vàng đắng với cam hoặc bưởi vậy đó. Đến tầng hương giữa thì tui cảm nhận rõ cái vibe "thịt quả", kiểu trái cây chín mọng luôn. Còn tầng hương cuối thì hơi "táo bạo" một chút, mùi như mấy lá hương thảo ướt sũng. Giờ tui mới nhận ra đây chính là mùi mô phỏng "cỏ" (weed), đúng là cái chất khiêu khích mà Pazzaglia muốn hướng tới. Nói thật là tui hơi rén không dám xịt em này ra đường vì tui còn chẳng biết cỏ thật nó ra sao, nhưng mà trong ba mùi thì đây vẫn là chân ái của tui.





























