Người dùng ẩn danh
Cherry Ink của Lorenzo Pazzaglia mở đầu bằng một mùi anh đào đậm đà, ngọt lịm như siro, làm mình liên tưởng ngay đến mấy loại anh đào Maraschino hay Amarena hay dùng trong cocktail hoặc rưới lên đồ tráng miệng ấy. Mùi hương này rất đặc, có chút nồng nàn vị rượu và cực kỳ cuốn hút... nhưng chỉ trong vài phút đầu thôi. Tiếc là cái sự mọng nước đó lại bay đi nhanh hơn mình tưởng. Đi kèm với đó là nốt "mực" (ink) — một kiểu mùi trừu tượng, hơi nhân tạo và có chút gì đó công nghiệp, kiểu này chắc chắn sẽ gây tranh cãi. Có người sẽ thấy nó chói tai hoặc lạc quẻ, nhưng cá nhân mình lại khá thích. Nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong tổng thể mùi hương chứ không chiếm sóng hoàn toàn, nên nếu không để ý kỹ thì có khi bạn còn chẳng nhận ra đâu. Khi mùi hương dần chuyển biến, anh đào sẽ lùi về sau, nhường chỗ cho một vibe rượu vang ngọt ngào và đầy gia vị — kiểu như sangria vậy — hòa quyện cùng hoa hồng, các loài hoa mềm mại khác, gỗ kem mịn và kết thúc bằng một cảm giác mượt mà, phấn mịn như nhung. Lớp hương cuối tiếp tục chuyển mình thành một nền gỗ-vanilla ấm áp kết hợp với patchouli, một đặc trưng rất dễ nhận ra từ các sáng tạo khác của nhà Pazzaglia. Nó mang lại cảm giác dễ chịu, mượt mà và lưu hương cực lâu. Độ bám tỏa thì cực ổn, mình dùng cả ngày dài vẫn thấy mùi. Tóm lại là, đừng kỳ vọng đây sẽ là một "quả bom anh đào" hay một mùi mực đậm đặc gì cả. Nó thiên về hướng gỗ-vanilla kem mịn, điểm xuyết chút hương rượu anh đào và chỉ là một "cái nháy mắt" nhẹ nhàng của nốt mực thôi. Thú vị thì có, nhưng có lẽ không giống như những gì bạn mong đợi đâu. Nếu bạn đang tìm một mùi anh đào thuần túy hay một mùi mực thật mạnh mẽ, thì em này có lẽ sẽ không thỏa mãn được đâu.








































