Đây là chai hương thuốc lá đỉnh nhất mà tôi từng biết, dù tính đến giờ tôi đã test qua cả ngàn mùi hương rồi. Vừa nhận được mẫu thử là tôi phải chốt đơn ngay lập tức. Lý do là đây.
Mấy dòng niche thường không làm tốt mảng thuốc lá – ý tôi là, cứ hễ đụng vào là lại ra một kiểu giống hệt nhau: hoặc là hỗn hợp mật ong với thuốc lá mùi cỏ khô đến phát ngấy, hoặc là mùi gạt tàn, hoặc là kiểu gỗ khô khốc, nhựa cây và tonka mùi cỏ. Có những chai thậm chí chẳng có tí mùi thuốc lá nào nếu bạn đủ kinh nghiệm để phân biệt nguyên liệu tự nhiên và hóa chất hương liệu, kiểu như Naxos chẳng hạn (ồ, tôi có làm ai tự ái không nhỉ? :D).
Tôi không muốn mình có mùi như gấu Pooh, cũng chẳng muốn như một fan cuồng Marlboro, hay tệ hơn là mùi hơi thở, và tôi cũng còn quá trẻ để xịt cái mùi như một căn gác mái cũ kỹ, lỗi thời (có lẽ 20 năm nữa thì mới hợp). Nhưng lâu lâu bạn sẽ gặp được một chai nước hoa dùng nốt hương thuốc lá thật, và tôi chắc chắn Liqueur BPM là một trong số đó (nó dùng blond tobacco). Tôi từng dùng Rhinoceros của Prin nhưng nó hơi quá nồng và ẩm ướt so với gu của tôi. Tôi tôn trọng nó, nhưng nếu nó làm tôi thấy "ghê ghê" thì tôi sẽ không xịt đâu. Tôi cũng đã thử Smoking Hot của Kilian cùng năm đó, nhưng nói thật là nó chẳng thấy khói đâu, cũng chẳng thấy nóng, mà độ bám tỏa thì... thôi rồi, Estée Lauder ơi nhìn cái giá mà xem!
Quay lại với Liqueur BPM. Lúc mới xịt, bạn sẽ thấy một chút hương lê mềm mại giống như trong Ultra Male, nhưng nó bay đi nhanh lắm. Tầng hương giữa hiện lên rất nhanh và lưu lại lâu, và đây mới là điểm mấu chốt: Thương hiệu không liệt kê hết các nốt hương đâu. Có rất nhiều mùi thuốc lá nhưng lại không hề có khói, không có cỏ khô hay mùi labdanum khô khốc, bẩn bẩn. Nó được nâng đỡ bởi vanilla tự nhiên ở tầng hương cuối, cùng với gỗ hổ phách ngọt ngào và gỗ đàn hương. Tôi nghe thấy nhà làm hương có nhắc đến việc dùng nốt hương gỗ đàn hương kiểu "chips" – nó mang lại cảm giác gỗ đàn hương kem cổ điển nhưng lại có vibe gỗ "nướng", cực kỳ rõ nét và ngon lành. Tôi có ngửi thấy patchouli nhưng nó không phải yếu tố chủ đạo, không hề bị mùi đất, mùi ẩm mốc hay mùi chocolate đâu. Còn da thuộc á? Có thể, nhưng kiểu như da lộn màu lạc đà ấy, rất mềm mại.
Tôi còn cảm nhận được cả hạt hồi nữa, dù nó không có trong bảng thành phần chính thức. Nó tạo ra một vibe "vàng óng" làm tôi liên tưởng nhẹ đến Gold Knight của Kilian. Ngoài ra còn có mùi cam thảo hoặc thứ gì đó tương tự – tôi khá chắc mình có thể hình dung ra một mùi hương cực kỳ chân thực: giống như một túi kẹo dẻo Haribo vị đen trộn lẫn. Không chỉ mỗi kẹo đen đâu, mà là kiểu kẹo hỗn hợp có cả trái cây và marshmallow ấy. Bạn sẽ thấy mùi đó len lỏi dưới sự hòa quyện của thuốc lá, vanilla và đàn hương.
Về độ bám tỏa thì... cũng khó nói. Sau khoảng một tiếng đầu, nó không tỏa quá mạnh đâu. Nó có độ khuếch tán nhưng không tự đẩy mùi đi xa, nhất là ngoài tầm một cánh tay. Nó bám tốt, đủ để đi làm cả ngày, nhưng người khác có ngửi thấy không thì khó nói lắm dù tôi đã test rất kỹ. Theo tôi, độ tỏa sẽ ở mức vừa phải từ tiếng thứ 2 đến khoảng tiếng thứ 6 hoặc thứ 7, và sau đó bạn sẽ để lại một vệt hương nhẹ khi đi ngang qua người khác.
Tôi sẽ không xịt chai này nếu nhiệt độ trên 20 độ C, và sẽ thấy hơi phân vân nếu dưới 15 độ C. Nó có nam tính không? Không hẳn, nhưng tôi nghĩ phụ nữ nếu có cá tính mạnh mẽ một chút thì dùng vẫn rất ổn. Giá cả thì tốt, chất lượng thì khỏi bàn. Tôi chỉ muốn hãng cải thiện phần trình bày một chút vì đây là chai đắt nhất của họ. Cái nắp nhẹ hẫng, cảm giác không đáng tiền dù làm bằng gỗ (chỉ là trượt vào chứ không có tiếng "click"). Vòi xịt thì phun ra khá nhiều nhưng áp suất không mạnh, tạo thành một đám mây hương rất rộng nhưng không bắn xa khỏi thân chai, cảm giác hơi khó chịu. Còn cái hộp thì... cũng chỉ là cái hộp thôi. Tổng thể thì đây là một mùi hương khá tuyến tính – có thay đổi đấy, nhưng không nhiều sau khi qua giai đoạn mở đầu.