Hôm nọ tui có ghé qua Jovoy ở Thái Lan. Tui cực kỳ tôn trọng brand này, kiểu nhất định phải sưu tầm được ít nhất một chai của họ vậy đó. Lần đầu tới là tui đi "blind" hoàn toàn luôn, không thèm check trên perfumista hay có định kiến gì hết. Tui thích khoảng một nửa các mùi ở đó... nhưng mà em La Liturgie des Heures này lại làm tui chú ý nhất ngay từ lần đầu ngửi thấy.
Nghe hơi lạ vì bình thường tui không mấy khi để ý đến mùi nhang (incense), dù tui cũng thích mấy mùi khói khói nói chung. Tui cứ bị ám ảnh bởi em này, rồi cố dùng kiến thức của mình để phân loại xem mình có muốn mua không. Sau đó, một người bạn thân bảo là khi ngửi mùi này, ông ấy nghĩ ngay đến tui. Tui cũng chẳng biết nói gì luôn, vì chính tui cũng bị nó hớp hồn ngay từ giây đầu tiên rồi.
Thế là tui quay lại store để test kỹ hơn trên da. Tui có sẵn chai Goutal Encens Flamboyant nên mang theo để so sánh luôn. Cả hai đều là mùi nhang, nhưng tui cứ hy vọng em Jovoy này sẽ đậm đặc hơn một chút. Nhưng sau khi xịt lên da và so sánh trực tiếp, tui thấy chẳng có em nào vượt trội hơn em Goutal cả. Nếu phải tìm một điểm trừ thì em Jovoy này có cảm giác hơi "rỗng", kiểu giống Dior Newlook ấy, xịt lên da xong thấy nó cứ trống trải sao đó. So với Goutal thì em này không cay nồng bằng. Goutal có sự kết hợp mượt mà hơn, ấm hơn và có chút nhấn nhá của tiêu, cảm giác như có "sự sống" ẩn sau đó. Còn La Liturgie des Heures thì đúng như cái tên, cảm giác như mọi thứ đều bị kìm lại, trầm mặc hơn.
Đến tháng 12, khi xịt Goutal, tui lại nhớ đến em LLDH này. Tui nhận ra Goutal có nốt trái cây đỏ nhẹ nhàng, gợi nhắc đến phong cách hoa phong lữ hay citronellal, đúng kiểu "ngọn lửa rực cháy" như cái tên của nó. Còn trong LLDH của Jovoy, cái nét đó gần như không thấy. Nó bị lấn át bởi mùi thông xanh, nhựa cây và một hỗn hợp labdanum/olibanum cực kỳ mượt mà, bao quanh bởi một lớp xạ hương mỏng nhẹ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, LLDH có cấu trúc mùi dày dặn và chắc chắn hơn Goutal. Nó mượt hơn và mang lại trải nghiệm chân thực hơn. Điểm mấu chốt là: nếu mấy bà thích kiểu mùi nhang "thật sự" thì LLDH không hẳn là nhang thuần túy đâu, nó vẫn hơi hướng nước hoa một chút. Nó nằm đâu đó giữa ranh giới của mùi nhang truyền thống và mùi nước hoa nghệ thuật. Nếu thích kiểu ngọt nhẹ trái cây thì cứ Goutal mà triển, còn nếu muốn tìm mùi nhang thật nhất thì tui đề xuất Reve d'Ossian của Oriza L. Legrand nha.
Giờ thì tui chính thức "gia nhập" vào thế giới của các mùi nhang rồi. Thật buồn cười là mới hai năm trước thôi, tui còn chưa biết gì, vậy mà giờ đây mùi nhang lại trở thành mùi hương tui muốn xịt mỗi khi cần sự bình yên. Từ những mùi nồng cháy, quyến rũ, tui dần tìm thấy sự thật là mùi nhang mang lại cảm giác cực kỳ tĩnh lặng.
LLDH giống như một cái kén bao bọc lấy mình bằng mùi thông và nhang. Tui không theo đạo Công giáo, nhưng tui cảm nhận được nó giống như mùi da thịt khi được bao phủ bởi không khí trong một buổi lễ nhà thờ vậy – ngọt ngào, ấm áp của nhựa cây, xen lẫn chút tươi mát của thông. Không phải kiểu bạn đang đi giữa làn khói nhang đâu, mà là cảm giác như bạn đang được bao bọc hoàn toàn trong không gian của buổi lễ ấy. Xịt em này xong, tui thấy lòng mình bình yên lạ thường. Có lẽ tui đã tìm thấy sự bình yên thực sự rồi.