Người dùng ẩn danh
Hồi nhỏ, mình từng có một mối tình lãng mạn đầy mộng mơ với cô bạn qua thư theo phong cách gothic, nhờ mấy cuốn fanzine của nhóm Placebo. Cô ấy ở Anh, còn mình ở Shetland – cảm giác vừa hồi hộp lại vừa rất an toàn. Cứ mỗi lần có thư gửi đến, mình lại háo hức đọc rồi viết hồi đáp, gửi qua biển đến người bạn thân phương xa ấy. Mình mê mẩn những phong bì đen và những dòng chữ viết bằng bút gel bạc của cô ấy. Rồi một ngày, có một chuyện chưa từng xảy ra: cô ấy đã xịt nước hoa lên phong bì. Một mùi hương ẩm ướt, tươi mát như hoa cam và ngọt ngào như hoắc hương quyện trong dầu nền. Mình tưởng tượng nó như một giọt tinh chất vàng óng ánh, giống mấy quảng cáo dầu dưỡng tóc Pantene Pro V hồi thập niên 90 ấy – thứ gì đó cực kỳ cần thiết và tuyệt vời. Nếu Estée Lauder chưa đặt tên Youth Dew cho một loại nước hoa, thì chắc chắn cái tên đó phải dành cho mùi hương này rồi. Nó mang lại cảm giác hoài niệm, như thể vừa đánh cắp được một lọ dầu thơm từ bàn trang điểm của một người mẹ. Thời gian trôi nhanh như chớp. Tầm 8 năm trước, trong một lần mải miết đi tìm lại cái cảm giác nồng nhiệt của tuổi trẻ ấy, mình vô tình lạc vào cửa hàng Jo Malone ở Bath. Mình vốn ghét thành phố Bath, nhưng rồi mình cũng tìm thấy thứ mình cần. Cái chất Anh quốc vừa hoa mỹ vừa mộc mạc của Jo Malone có vẻ hơi lệch tông với gu gothic hoài cổ của mình, nhưng lại có một sự kết nối kỳ lạ. Mình chợt nhớ ra là mấy đứa con gái gothic 15 tuổi cũng biết ăn bánh crumpet và nhâm nhi trà Earl Grey thôi mà. Mùi Orange Blossom của Jo Malone gần như chạm đúng nốt hương mà mình tìm kiếm. Nó đủ gần để khiến mình nhớ về những năm tháng tuổi teen đầy biến động. Dù thương hiệu này thường được định vị là món quà sang chảnh cho các buổi tiệc cưới, nhưng mình thấy các nốt hương chủ đạo của nó lại có chút gì đó rất "thiếu niên". Mùi hương sau khi lắng xuống cực kỳ sang chảnh, kiểu như mùi sữa tắm cao cấp và rất dễ dùng, không hề gây khó chịu. Nghe có vẻ hơi nhạt nhẽo đúng không? Ừ thì cũng đúng thật. Nhưng vào cái ngày ở Bath đó, nó ngọt ngào như mật rót vào cổ họng mình vậy. Giờ đây, khi sắp dùng hết chai nước hoa này (thú thật là mình bắt đầu dùng nó như xịt phòng luôn rồi), mình lại ngồi ngẫm về mùi hương nhẹ nhàng, mang hơi hướng mùi giấy này. Mình nhận ra vẻ đẹp giản đơn của nó đã tự chuyển mình theo thời gian. Không phải vì mình thấy chán, mà là một sự thay đổi tự nhiên của cuộc sống. Đây là kiểu nước hoa dành cho những thiếu nữ, nhưng nó lại khiến mình cảm thấy như đang bước nhanh vào giai đoạn của một người phụ nữ trưởng thành, già dặn hơn. Việc dùng hết chai nước hoa này mang lại một cảm giác thật đặc biệt: vừa là mất mát, vừa là sự khởi đầu mới. Giống như việc tóc mình bắt đầu có sợi bạc nhưng lại dày và bồng bềnh hơn trước vậy. Đánh đổi thôi, cuộc đời là thế mà. Orange Blossom của Jo Malone để lại ấn tượng nhưng lại tan biến rất nhanh. Được yêu thương, được nhớ nhung, nhưng cũng dễ dàng bị lãng quên. Đúng như mình đã nói: một giọt sương của tuổi trẻ.
























