Peter Thắng
Hiếm có mùi hương nào mà thật sự khiến mình cảm giác như được "xuyên không" đến một nơi mình chưa từng đặt chân tới. Tôi từng đọc, từng xem video về những buổi trà đạo ở Nhật rồi. Và thật sự, cứ mỗi lần xịt Sunset in Kyoto, tôi như được đưa ngay đến một căn phòng với tấm chiếu tre, xung quanh là tiếng suối róc rách, tiếng thác đổ với tiếng chim hót líu lo từ xa. Tôi cảm nhận rõ mùi trầm Kinamic đang cháy, rồi nhâm nhi một chén trà Ô Long nóng hổi, cứ thế chậm rãi tận hưởng mọi thứ xung quanh sau mỗi ngụm trà. Nói ngắn gọn thì đây không chỉ là nước hoa, mà là một trải nghiệm. Tôi thấy chẳng có lý do gì để dùng em này nếu không phải là những lúc muốn một mình tĩnh lặng để chiêm nghiệm hay thiền định. Thậm chí khi bạn bè hỏi tôi đang xịt mùi gì, tôi cũng chẳng biết phải diễn tả những cảm xúc hay hình ảnh trong đầu mình ra sao cho họ hiểu được. Cái này không thể giải thích bằng lời, mà chỉ có thể cảm nhận thôi. Đây có lẽ là chai nước hoa đắt nhất mà tôi từng sở hữu, nhưng lạ là tôi chẳng hề muốn dùng em nó để đi phô trương hay khoe khoang với ai cả. Với tôi, đây giống như một khu vườn Zen nhỏ xinh được gói gọn trong một chiếc chai vậy.







