Người dùng ẩn danh
Mấy loại chưng cất Malinau giờ hiếm kinh khủng, dân sưu tầm cứ ôm khư khư như báu vật vậy, nên mỗi lần dùng tui lại thấy hơi tội lỗi. Mà khổ nỗi cái mùi này nó gây nghiện quá, nên cảm giác tội lỗi cũng bay biến nhanh thôi. Đây là em Malinau Qi nhà Jinkoh Store. Em này không quá phức tạp đâu, nhưng cái độ gây nghiện, chiều sâu với phong cách trong trẻo khiến nó trở thành một trong những loại dầu Malinau xịn nhất tui từng thử. Tui sẽ đặt em nó ngang hàng với mấy dòng Borneos của Ensar – vốn là những cực phẩm từ vùng này. Tuy không biến hóa đa dạng như Grand Emperor Tarakan, nhưng Malinau Qi lại chuẩn chất Malinau hơn. Tui mê cái sự béo ngậy và chiều sâu của em nó. Nó mang đậm dấu ấn Borneo nhưng lại không bị mùi đất hay mùi rừng rậm, cũng chẳng có chút hương việt quất như vài loại khác. Mùi resin đậm đặc, dày và đậm, quyện với hương vanilla và đậu phộng rõ rệt. Cảm giác cứ như đang ăn kem vanilla tự nhiên không đường rồi rắc thêm đậu phộng lên trên vậy, thậm chí còn có chút vị mặn nhẹ nữa. Điểm cộng lớn là nó không hề bị ngọt gắt, chẳng có mùi mật ong hay đường hóa học, mà thiên về kiểu gỗ khô, hơi bụi. Ngoài cái lõi vanilla-đậu phộng ra, còn có một nốt huệ hơi xanh, dày, tạo nên một cảm giác béo ngậy như sữa. Sự kết hợp giữa vị sữa và hạt này làm tui liên tưởng đến chất Sulfurol. Thỉnh thoảng lại thoảng qua chút hương đường kính, nhưng chỉ là điểm xuyết thôi nên không làm mất cân bằng. Mùi hương này đặc và đậm đến mức nếu hít sâu quá là cảm giác như bị "ngộp" luôn, giống hệt lúc mình cố nuốt một thìa bơ đậu phộng nguyên chất vậy đó. May mà có nốt huệ kéo lại nên không bị quá thiên về mùi đồ ăn. Nói cho rõ là em này không phải kiểu gourmand đâu, mà nó hơi thiên về hướng mặn mặn, đậm đà nhờ combo vanilla-đậu phộng. Mùi không biến chuyển nhiều, màu sắc thì pha trộn giữa nâu nhạt, vàng, trắng và xanh. Nói chung là một loại dầu cực kỳ mãn nguyện và gây nghiện thực sự.



