Nhận được mấy mẫu thử của Illuminum, mình cũng thấy háo hức lắm, kiểu háo hức nhẹ nhàng của dân chơi niche thôi. Nghe đồn là Kate Middleton cũng dùng dòng White Gardenia Petals của hãng này trong đám cưới, nên mình kỳ vọng khá nhiều. Thế là mình bắt đầu hành trình với em Phool.
Phải nói thật là, mình lỡ "va" vào em này rồi, một kiểu tình yêu sâu đậm luôn ấy. Không phải kiểu tình mới chớm nở còn nhiều bỡ ngỡ, mà giống như gặp lại người yêu cũ sau mấy chục năm xa cách, vừa thấy lạ vừa thấy quen, rồi lại thấy "tình" như ngày đầu. Hiếm lắm mới có cảm giác này.
Nó làm mình nhớ về một tiệm đồ cũ ở Newcastle hồi năm 1976. Một cái ngách nhỏ nằm trong tòa nhà kiểu Victoria, đầy những món đồ hippy và cổ điển. Cái tiệm đó tên là "The Little Shop", nằm lọt thỏm trong góc, chất đầy ghế bành với mấy món đồ gỗ sồi cũ kỹ, thơm nồng mùi sáp ong và hoa oải hương. Bên trong tiệm là một bầu không khí cực kỳ đặc biệt: mùi nước bóng gỗ, mùi sofa cũ vương vấn hương nước hoa của nhiều thập kỷ, mùi xà phòng hoa nhài Mysore và gỗ đàn hương, rồi cả mùi tinh dầu, mùi trang sức bạc Ấn Độ, mùi quần áo vintage... Tất cả hòa quyện với tiếng chuông gió và âm nhạc, tạo nên một cảm giác khám phá và bình yên đến lạ kỳ mà mình chưa từng thấy lại ở đâu khác. Cho đến tận bây giờ...
Lúc đầu xem note, mình cứ ngỡ sẽ là kiểu thanh mát, có chút đắng của cam chanh. Nhưng không, thứ mình nhận được lại là một sự mềm mại, bao phủ lấy khứu giác với chút bụi bặm, xạ hương, và đặc biệt là có một nốt hương gợi nhớ đến... long não! Đúng rồi, mùi long não đấy, nhưng chỉ là một chút xíu thôi, kiểu ngọt ngào và thoang thoảng, giống như những món đồ vải vóc cũ trong tiệm đồ xưa kia từng được bảo quản vậy. Hoa trắng - vốn là "kẻ thù" của mình - thì lại cực kỳ dịu dàng, sạch sẽ và mềm mại như một chồng khăn tắm mới. Cái mùi hoa nhài nồng nặc thường làm mình khó chịu thì ở đây đã được tiết chế lại, chỉ còn lại sự lãng mạn, quyến rũ của những loài hoa nở về đêm.
Nó là sự lôi cuốn pha chút gì đó vừa đẩy vừa kéo, giống như những mối tình xưa cũ vậy. Đừng vì thế mà ngại nhé, nó không hề tệ đâu, nó đẹp lắm. Sự kết hợp giữa ngải cứu và cam đắng giúp giữ cho toàn bộ mùi hương được gắn kết. Cảm giác như mùi hương của những đôi tình nhân đang nhảy múa dưới nắng, trong bóng tối hay dưới ánh bình minh – mệt nhoài nhưng chẳng muốn rời giường.
Đây là mùi hương của những gì xưa cũ: của ren cổ, của cổ áo hồ cứng, của những chiếc áo lụa satin... Mình vốn là một cô nàng yêu phong cách vintage, và em này chính là một mảnh ký ức ùa về, khiến mình cứ ngẩn ngơ mãi. Mọi thứ đều có vòng tuần hoàn của nó, và có những thứ thời gian cũng chẳng thể xóa nhòa được.