Người dùng ẩn danh
Cảm hứng của chai này lạ thực sự luôn. Kiểu kết hợp giữa trải nghiệm của người bản địa Mỹ với mấy cái lễ hội hippie ấy. Phải công nhận ông Vincent nhà Dreamhouse sáng tạo ghê. Tui cứ ngỡ nó sẽ mang lại cảm giác thanh thoát, kiểu linh hồn người bản địa bay bổng... một sự giao thoa tâm hồn. Nhưng mà không, xịt lên tui thấy nó giống một cuộc biểu tình hơn, kiểu như đang la ó mấy diễn viên trên sân khấu vậy. Nếu ổng muốn truyền tải những góc khuất tiêu cực thì ổng làm chuẩn rồi đó. Cái không khí kiểu "đám tang giả", làm tui cứ liên tưởng đến cảnh ném trái cây thối để phản đối vậy á. Tiếng đầu tiên là hơi bị "thử thách" nha. Có thể là do da tui phản ứng với thành phần nên không thấm được hết. Lúc mới xịt, mùi nó nồng mùi cồn y hệt như cồn sát trùng vậy. Chắc là do loại cồn dùng để pha chế, mà lạ cái là tui lại khoái mùi sát trùng này, dù tui biết chắc là nhà làm nước hoa không hề cố ý. Thường thì họ dùng cồn cao cấp không mùi mà. Cái mùi này chỉ tồn tại tầm 15 giây thôi, rồi Ghostdance chuyển sang mùi mốc mốc, kiểu trái cây đang phân hủy. Mà cái mùi trái cây thối này nó có nhiều lớp lắm, bám siêu dai luôn. Cứ như là các giai đoạn phân hủy khác nhau, lúc đậm lúc nhạt, rồi thấp thoáng hiện ra mấy nốt mùi như xạ hương, trầm hương với whiskey. Mấy nốt này làm cho cái mùi trái cây mốc kia trở nên đa diện hơn. Cuối cùng thì nó cũng dịu lại nhờ một chút hương phấn dễ chịu, nhưng cái ấn tượng về trái cây chín nẫu bị nghiền nát vẫn cứ lởn vởn mãi. Nói chung là không hợp với tui, nhưng mà nhắc lại là có thể do chemistry của da tui thôi. Mùi cồn nồng nặc lúc đầu cho thấy nó không bay hơi hay thấm vào da tui đúng như ý đồ. Hoặc như một bạn trên perfumista nói, đây có thể là một "mùi hương indie ác mộng" phản ánh cái cảm giác phong trào "Cái chết của Hippie" bị mất kiểm soát. Nếu vậy thì đây đúng là một cách thú vị để gợi nhắc về cái không khí căng thẳng trong cuộc tuần hành ở San Francisco, kiểu như muốn bảo những vị khách không mời là "đứng yên đó đi".






















