Người dùng ẩn danh
Xin lỗi mọi người nha, mình hứa là sẽ không viết dài đâu, nhưng để có một cái review thật khách quan về cái "mùi hương" này, mình thấy cần phải kể lại chút chuyện xảy ra vào cái ngày mình lần đầu chạm mặt nó. Chuyện là thế này, gần đây mình có làm một cái sandwich. Mình xếp lớp rất kỹ: bánh mì trắng, phô mai vàng, cà chua đỏ, lá xanh, rồi thịt hồng, thêm chút sốt nữa. Nhìn cực kỳ ngon và hấp dẫn luôn, mình chắc chắn là vậy. Mình là kiểu người ăn uống rất từ tốn, luôn trân trọng từng miếng ăn. Nhưng cái sandwich lần này lại không suôn sẻ như mình tưởng. Nói nghe thì hơi kỳ, nhưng cái sandwich đó mình làm ngay trên xe buýt. Lúc đó mình không kịp chuẩn bị ở nhà nên ngồi ở ghế sau rồi tự tay "chế biến" bữa trưa. Có mấy người trên xe nhìn mình kiểu tò mò, có người còn lườm nguýt, nhưng mình kệ, mình chỉ tập trung vào "tác phẩm" của mình thôi. Bình thường mình nhai rất ít để giữ chất dinh dưỡng, cổ họng mình cũng khỏe lắm, có thể nuốt được cả miếng lớn. Thế mà ngay miếng đầu tiên, mình bị nghẹn ngay lập tức. Có cái gì đó lạ lắm bị kẹt trong bánh mì và nó chặn đứng đường thở của mình. Mình hoảng loạn, đứng dậy làm rơi cả phần sandwich còn lại xuống sàn. Một ông chú ngồi gần đó còn nhặt lên ăn luôn một cách cực kỳ mất lịch sự nữa chứ. Mình cố hét lên nhưng không ra tiếng, mặt mũi thì nóng bừng, cảm giác như sắp xỉu tới nơi. Mình loạng choạng đi về phía đầu xe, ông tài xế nhìn mình đầy thất vọng. Rồi một ông chú to con bên cạnh quát mình phải ngồi xuống. Mình muốn giải thích là mình đang sắp chết, nhưng không thể nói được lời nào, chỉ biết khua tay múa chân. Thế là ông ấy nổi giận, lao vào đấm mình. Thay vì đấm vào mặt, ông ấy lại đấm thẳng vào bụng mình. Và thật không ngờ, cú đấm đó làm mình nôn ra cái vật thể bằng kim loại cứng ngắc đang kẹt trong cổ họng. Sau khi thở được, mình đã hét lên một tiếng đau đớn đến mức ông chú kia cũng phải đứng hình vì kinh hãi. Đến trạm tiếp theo, mấy người lạ tốt bụng đã đưa mình xuống xe và đặt mình ngồi ở ghế chờ. Có một cô gái ăn mặc rất thanh lịch đã đưa cho mình cái danh thiếp trước khi rời đi. Lúc cô ấy cúi xuống, mình đã bị mê hoặc bởi một mùi hương cực kỳ đặc biệt và đầy gợi cảm. Mình không muốn làm phiền nhưng phải hỏi cho bằng được, và cô ấy nói đó là You Fleur của nhà Glossier. Mình cảm ơn cô ấy, rồi cô ấy đi mất. À, thêm một chút nữa là sau đó mình mới biết cái thứ kẹt trong bánh mì là một cái bánh răng nhỏ bị rơi từ máy móc vào lò bánh mì. Sau khi mình gửi thư khiếu nại, phía công ty đã giải thích và tặng mình hai ổ bánh mì miễn phí để đền bù. Đợi khi nào cổ họng ổn định, mình sẽ đi lấy và ăn bù cho bõ ghét. Mình thực sự rất mong chờ điều đó.























