Người dùng ẩn danh
Oceanic Encre làm tui liên tưởng đến những cơn mưa, một mùi hương mang đầy tính nhạc luôn ấy. Nó không hẳn là mùi mưa hay cái không khí sau cơn mưa đâu, mà nó mang một nỗi buồn man mác màu xanh xám, cứ khiến tui nhớ đến mưa mãi thôi. Mùi này đậm chất neroli, nhưng lại có chiều sâu cực kỳ, giống như tiếng đàn cello trầm ấm và vững chãi vậy. Cái note mà Gamine thêm vào trên perfumista làm tui đọc xong mà phải bật cười luôn. Nói đi cũng phải nói lại, đó là một nốt hương đẹp, nhưng nó lại gần như trái ngược hoàn toàn với những gì tui cảm nhận được từ em này! Kiểu như mùi nước hay da thịt trần trụi thì tui thấy đúng, chứ tui chẳng thấy một chút nắng nào từ Oceanic Encre hết. Xài em này, tui không thấy mình đang khỏa thân trên bãi biển Địa Trung Hải hay đang đắm mình dưới ánh nắng mặt trời đâu – mà cảm giác giống như làn da tui đang cuộn tròn, ôm lấy một người khác dưới lớp chăn sạch sẽ, rồi cùng nhau tận hưởng tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài vậy.
















