Lại thêm một em ra mắt năm 2025 mà mình vừa chốt đơn. Sau Gardelia thì đây là chai thứ hai của Bruno Fazzolari mà mình chọn: DEIXIS.
Dạo này mình ít khi mua mù (blind buy) lắm. Chỉ khi nào không tìm được mẫu thử, mà danh sách các tác phẩm của nhà làm hương đó đủ làm mình hưng phấn thì mình mới dám liều. Thú thật là không phải mùi nào của Bruno mình cũng mê, có cái thích lắm, có cái thì không, nhưng điểm đặc biệt nhất ở ông này là luôn sẵn sàng tạo ra những thứ khác biệt. Bruno không chạy theo trend mà cứ để cái tôi sáng tạo dẫn lối. Và điều thứ hai khiến mình không thể kìm lòng chính là cái tên: "AMBER" (Hổ phách).
Nhưng mà DEIXIS lại chẳng giống chút nào với những gì mình tưởng tượng; mà thôi, đây là Bruno mà. Lúc đầu mình hơi hụt hẫng một tí, nhưng rồi tự nhắc bản thân là đừng kỳ vọng gì cả. Thế là mình thử tiếp cận nó với một tâm thế trống rỗng. Mình cứ ngỡ đây sẽ là một mùi hổ phách đậm chất Labdanum kiểu truyền thống: kiểu bụi bặm, khô và hơi mùi da. Nhưng không, hoàn toàn không phải vậy. Thế là mình reset lại toàn bộ, quay về với câu chuyện ban đầu - Bruno sáng tác mùi hương này như một "liều thuốc chữa lành" cho tâm hồn trong giai đoạn khó khăn của cuộc đời. Lúc đó thì DEIXIS mới trở nên hợp lý.
Trên da mình, đây là một mùi nhang Frankincense chủ đạo với sự kết hợp của Olibanum và Styrax, khiến nó mang hơi hướng "nhà thờ" hay kiểu tâm linh. Nhưng cái "twist" của Bruno nằm ở chỗ: sự cân bằng từ Vanilla và Gỗ đàn hương, tạo cảm giác vỗ về và hơi ngọt ngào, giúp mùi hương không bị trở thành một kiểu nhang truyền thống khô khan hay quá lạnh lẽo. Olibanum mở đầu với chút tươi mát kiểu cam chanh và hơi hướng cây lá, rồi nhanh chóng được nối tiếp bởi vanilla. Labdanum cũng có mặt nhưng nhẹ nhàng quá, với mình thì hơi nhút nhát. Styrax cùng với olibanum gánh chính, tạo nên trải nghiệm như đang ở trong nhà thờ nhưng lại được làm dịu đi bởi sự ngọt ngào của vanilla.
Về sau, gỗ đàn hương len lỏi vào, thêm chút cay nhẹ, béo ngậy và mượt mà. Kết thúc là một mùi gỗ đàn hương vỗ về, hơi cay, creamy với chút dư vị của nhang. Em này tỏa cực mạnh, dễ dàng lấp đầy căn phòng và lưu hương cả ngày, nhưng không hề bị nặng nề. Mình đã xịt em nó vào đỉnh điểm mùa hè nóng nực mà không hề thấy bị nồng gắt; phải nói là một thành tựu kỹ thuật tuyệt vời khi kiểm soát được vanilla khéo đến vậy.
Giờ thì mình đã hiểu mùi hương này. Nó hiện thực hóa những gì Bruno cảm nhận trong những ngày đau buồn - có một khía cạnh tâm linh từ nhang, một sự vỗ về, an ủi qua hơi ấm của vanilla và gỗ đàn hương, tổng thể mang lại cảm giác bình yên. Đôi khi mình thấy nó hơi ngọt quá, nhưng chỉ khi ngửi sát da thôi. Còn khi tỏa trong không khí thì mọi thứ lại cân bằng một cách hài hòa. Nói chung, đây đích thị là một sáng tạo của Bruno Fazzolari - vừa quen thuộc nhưng lại có điểm nhấn riêng. Và đó là lý do mình cứ muốn tìm hiểu thêm về những mùi hương của ông ấy.