Người dùng ẩn danh
Bình thường tôi cũng hay bỏ qua mấy chai nước hoa tệ. Đời ngắn lắm, việc gì phải đi chăm bẵm mấy thứ tầm thường. Nhưng cái chai này nó có vấn đề về thái độ, và điều đó làm tôi nóng máu. Ngay từ cái bản copy chính thức, để nguyên đó suốt 8 năm như kiểu họ tự hào về nó lắm ấy: “Nếu bạn muốn biết nó làm từ gì thì đừng dùng; bạn không xứng tầm đâu.” À vâng, cái kiểu “bí ẩn mới quyến rũ” cũ rích, giờ còn thêm cả sự trịch thượng kiểu thao túng tâm lý nữa. 🙄 Được viết bởi Chandler “Ego” Burr, người mà État khẳng định là “hiểu biết về nước hoa”. Được thôi, hay lắm. Thế nếu tôi THỰC SỰ muốn biết bên trong có gì thì sao, Chandler? Thế là tôi “không xứng đáng” à? Chỉ vì tôi là một kẻ bình dân bỏ tiền thật ra mua nước hoa và không muốn mua mù để rồi rước cái cơn đau đầu về à? Có những người có gu, có tiêu chuẩn chứ không phải kiểu rẻ tiền. Nước hoa chứ có phải phim Fight Club đâu. Cứ nói thẳng cho người ta biết trong cái chai chết tiệt đó có gì đi, làm ơn. Ugh. Đúng là lũ hề. Tất cả những màn làm màu đó để làm gì? Một mùi hương tươi mát hạng trung được bọc trong đống quảng cáo sáo rỗng. Nhưng thôi, nói về mùi đi. Mở đầu: cỏ xanh $ ightarrow$ bạc hà $ ightarrow$ cam chanh. Như một ly Mojito bên hồ bơi, nhưng lại pha thêm chút mùi clo và mùi cỏ mới cắt. Tươi sáng, sảng khoái, nghe có vẻ đầy hứa hẹn đấy. Nhưng nó chỉ trụ được tầm 10 phút thôi. Rồi đến đoạn chuyển: xô thơm, hoa hồi, cỏ khô. Mùi hoa hồi thì gắt, nồng và lấn lướt, giống như một bà cô giáo thay thế khó tính luôn nghĩ mình là nhất vậy. Sau đó là mận đen, nhưng không phải kiểu mứt đâu. Mà là kiểu hoang dã. Kiểu như “ai đó quên dọn khay cát của mèo” ấy. Một khi đã ngửi thấy là không thể nào quên được. Tổn thương vĩnh viễn luôn. 🐈☠️ Kết thúc: mùi cam chanh đã tan, hedione và xạ hương trắng tạo thành bộ ba không thể kinh khủng hơn của mấy loại xịt phòng giá rẻ. Không ấm áp, không chiều sâu, chẳng có gì đáng để giữ lại. Từ lúc mở đầu đến lúc tàn diễn ra nhanh đến mức ngớ ngẩn. Từ Mojito bên hồ bơi chuyển sang cảnh lau sàn nhà vệ sinh trạm xăng đầy nước tiểu. Tất cả chỉ trong chưa đầy một tiếng. Cảm giác như Lọ Lem vậy, chỉ có điều quả bí ngô của tôi biến thành cái cây lau nhà trước nửa đêm. 🧹🚾 Tóm lại là: bột đánh răng bạc hà-cam chanh $ imes$ khay cát mèo $ imes$ xịt phòng. Đi kèm với một sự ảo tưởng sức mạnh. So sánh với Herba Fresca của Guerlain thì thật là nực cười. Tỉnh lại đi. Herba Fresca là bạc hà, chanh và cỏ ba lá. Sạch sẽ, nhẹ nhàng, vô hại. Còn cái này là bạc hà, mùi phân mèo và xịt toilet. So sánh thế khác nào bảo nước khoáng LaCroix với thuốc tẩy là một chỉ vì cả hai đều trong suốt và đựng trong lon. Cái mô tả chính thức đọc cứ như một bài báo bị từ chối của Chandler trên tờ LA Times vậy, một cái tờ rơi du lịch rỗng tuếch và trịnh thượng cho một nhân vật hư cấu mà "bạn, hoặc ai đó giống bạn" chẳng thèm quan tâm. Thà nói ngắn gọn cho xong: “Bạc hà, cam chanh, hedione, xạ hương trắng, mận đen mùi phân mèo. Xịt nếu bạn thích kiểu đó.” tôi cá là chai nước hoa này còn được chú ý nhiều hơn cả cuốn tiểu thuyết của ông ta nữa. Ông ta có bằng cấp đấy, nhưng cái này á? Chỉ là sự lười biếng, ngạo mạn và quá lỗi thời. Nếu État cứ tiếp tục nịnh bợ mấy kẻ coi việc thể hiện sự thượng đẳng là marketing cá tính, tiếp tục trả lương cho mấy đứa thực tập PR đang phê cần, và không bớt cái thói trịch thượng đó đi, thì tốt nhất là nên chuẩn bị sẵn bài phát biểu xin lỗi đi là vừa. tôi sẽ ngồi hàng ghế đầu với bắp rang và ghế xếp để xem, chứ không rảnh mà tỏ ra buồn bã đâu. 🍿🔥 1 sao cho mười phút tử tế trước khi mùi phân mèo ập đến.



























