Đây là một trong những mùi hương gây tranh cãi nhất từ trước đến nay. Chắc hẳn mọi người đã thấy mấy cái video reaction viral hay mấy bài review kiểu "đao to búa lớn" về nó rồi đúng không? Nhưng liệu mình đã thực sự cho em này một cơ hội công bằng – vượt qua cái cú sốc ban đầu – để hiểu xem nó thực sự muốn truyền tải điều gì chưa?
Ra mắt từ năm 2006, Sécrétions Magnifiques vẫn là một cái tên bán rất chạy của nhà Etat Libre d'Orange. Có người bảo nó nổi tiếng nhờ tai tiếng, nhưng mình nghĩ khác. Nó vẫn luôn có một lượng fan trung thành, những người yêu thích dòng nước hoa niche avant-garde và sẵn sàng bỏ qua cái danh tiếng đầy khiêu khích đó. Bản thân nhà ELDO cũng quảng bá em này dựa trên khái niệm "4S": Sueur, Salive, Sang, Sperme (mồ hôi, nước bọt, máu và tinh dịch) – một ý tưởng cực kỳ táo bạo và đầy tính đối đầu để gây sốc.
Lần đầu mình chạm mặt em này là ở một boutique niche, lúc đó chỉ còn mỗi chai tester với một chai duy nhất. Nghĩ là sẽ khó ngửi lắm nên mình cũng chuẩn bị sẵn cả nước rửa tay luôn. Xịt một ít lên tay, cảm giác đầu tiên là bị choáng ngợp bởi một nốt hương kim loại sắc lẹm, kiểu như mùi máu với kim loại ấy. Nhưng mình luôn tin là phải cho nước hoa thời gian để "chín", nên mình đã đợi. Và bất ngờ chưa, mùi hương biến đổi ngoạn mục luôn, chuyển sang tông hoa cỏ - nước với chút ngọt nhẹ và thậm chí là có cả chút hương dừa nữa.
Cái sự "4S" tai tiếng đó tan nhanh trên da mình, để lại một mùi hương cuốn hút đến lạ. Cái cạnh sắc của kim loại nhường chỗ cho sự tinh tế, với những nốt hoa và biển mềm mại, gây nghiện cực kỳ. Dù độ tỏa hương khá mạnh, nhưng mình lại cứ muốn xích lại gần hơn vì sự phức tạp của nó. Antoine Lie, một perfumer với hơn 120 sáng tạo, chính là người đứng sau mùi hương này. Đây có thể là tác phẩm gây tranh cãi nhất trong sự nghiệp của ông, nhưng cũng là thứ được bàn tán nhiều nhất. Vậy câu hỏi đặt ra là: Đây chỉ là một cuộc thử nghiệm marketing thiên tài, hay nó thực sự có giá trị nghệ thuật?
Dù bị chê nhiều, em nó vẫn được sản xuất và chỉ có bản 50ml thôi – chứng tỏ là dù không dành cho tất cả mọi người, nhưng nó lại chạm rất sâu đến một nhóm khách hàng nhất định. Khi mình có chai riêng, mình đã làm một bài test mù với bạn bè. Phản ứng thì đủ kiểu: người bảo mùi hóa học, người bảo quá nồng, có người còn so sánh với dòng Youth Dew kinh điển của Estée Lauder nữa. Nhưng khi test kỹ lại thì thấy chúng có một chút "DNA" chung: đều đậm đặc, nhiều nhựa và tông xạ hương.
Mình đã xịt em này trong 3 ngày liên tiếp. Nó cực kỳ đậm đặc nên mình khuyên mọi người nên dùng tiết chế thôi – mỗi bên khuỷu tay một xịt là đủ rồi. Nó thuộc hàng "nặng đô" nhất nhà ELDO đấy. Thậm chí mình còn xịt nó giữa đợt nắng nóng trên 35°C mà vẫn được khen là thơm và tươi mát, đúng là cảm nhận mùi hương tùy thuộc vào từng người và hoàn cảnh thật.
Mình không khuyên mọi người mua mù (blind buy), nhưng hãy thử trải nghiệm nó với một tâm thế cởi mở. Đừng để những định kiến làm khó mình, hãy tìm một không gian yên tĩnh và để mùi hương từ từ lan tỏa trên da. Luca Turin – nhà phê bình nước hoa lừng danh – từng cho em này 5 sao nhưng sau đó lại nói đùa là "một sự nhầm lẫn trong phán đoán". Câu nói đó lột tả hoàn hảo sự chia rẽ mà em này mang lại. Với mình, đây là một trong những sáng tạo nguyên bản và táo bạo nhất của nước hoa hiện đại.
Nó có phải là một kiệt tác không? Câu hỏi đó cũng giống như việc hỏi bức tranh của Yves Klein có phải là tranh "thật" không vậy. Với mình, mình sẽ tự hào treo tác phẩm của Klein trong nhà, và mình cũng cảm thấy thế với mùi hương này. Không, không phải mình yêu nó ngay từ lần xịt đầu tiên đâu. Nhưng mình đã cho nó thời gian – và nó đã đền đáp mình xứng đáng. Hãy cứ dấn thân đi, vì trong nước hoa, cũng giống như trong nghệ thuật, sự đổi mới thực sự thường nằm ở những thứ ban đầu trông thật kỳ lạ hoặc đầy thách thức.