Sebastian "The Perfume Guy" từng review cực khen chai Cafe Avellana của nhà Elysian Perfumes. Thế là mấy tháng trước, tôi cũng đánh liều mua mù một chai 50ml. Và thật sự, Cafe Avellana đã làm tôi choáng ngợp hoàn toàn; tôi mê mẩn gần như mọi thứ về mùi hương này. Trên website của Elysian, khách có thể tự mix các set mẫu thử. Thế nên, tôi đã chọn ra 6 mùi hương mà mình thấy hứng thú để đặt một set sample về dùng thử.
Để mọi người dễ hình dung thì dạo gần đây, tôi đang bị "nghiện" mấy tông mùi gourmand kiểu vanilla-caramel-cà phê, pha chút hoa cỏ và hơi hướng sữa. Tôi đã hy vọng một trong sáu mùi thử này có thể sánh được với sự tuyệt diệu của Cafe Avellana. Sáu mùi tôi mua đều là dạng chai chiết 3ml có vòi xịt, gồm: Blackwood & Bourbon, LaBelle Vanille, Charmante, Temple of Echos, Sombre Douceur và Black Gardenia.
Ban đầu tôi cứ ngỡ mình không hợp với Temple of Echoes đâu, nhưng càng về sau, mùi hương này lại càng cuốn tôi vào! Dựa trên các nốt hương được liệt kê, tôi đã rất mong chờ em này. Tôi cứ tưởng nó phải là một "con quái vật" mùi hương kiểu đậm đặc, tối tăm, huyền bí, cay nồng và đầy nhựa cây cơ. Nhưng không hề. Thú thật là chẳng có mùi nào trong số sáu mùi tôi thử là kiểu dày đặc, ngọt lịm hay mang cảm giác huyền bí như thế cả. Tôi nghĩ phong cách của nhà này là tạo ra những mùi hương unisex, thanh thoát, kỳ ảo và có khả năng biến đổi cảm xúc, nhưng đồng thời vẫn phải nhẹ nhàng và bay bổng.
Khó mà tả hết về em này vì sau màn mở đầu đầy kích thích của bạch đậu khấu, nghệ tây và cam chanh, Temple of Echoes bỗng hơi "đuối". Lúc đầu, tôi thấy có nốt hoa cam khá hứa hẹn, có lẽ là một chút dừa (?) và chắc chắn là có gừng. Nhưng lớp hương đầu tan nhanh lắm, nhường chỗ cho một sự kết hợp tương đối cân bằng giữa gừng, tiêu đen cay và (tôi đoán là) vanilla.
Sau đó là sự xuất hiện của nốt gỗ cực kỳ cay nồng – kiểu kết thúc thường thấy ở nhiều chai của Elysian. Nốt hương cuối có thêm một chút phức tạp với tiêu đen, gỗ đàn hương, hổ phách oud, gỗ cashmere, tonka, cỏ hương bài và xạ hương. Gỗ đàn hương và xạ hương là nổi bật nhất, cả hai đều khá ổn. Tuy nhiên, tổng thể các nốt hương của chai này thể hiện hơi yếu. Có những lúc tôi gần như chẳng ngửi thấy gì, chứ đừng nói đến việc phân biệt các nốt hương đang hiện lên.
Với mũi của tôi, Temple of Echoes có mùi rất giống xà phòng. Đây có lẽ là mùi tươi mát nhất trong sáu mùi tôi đã chọn, nhưng tôi không gọi nó là mùi xanh hay mùi nước. Nó không hẳn là tươi mát, cũng chẳng phải gourmand. Nó là một mùi hương khô, thuộc nhóm gỗ, xanh và unisex, thiên về nam tính nhiều hơn. Kiểu như mùi nước hoa sau khi cạo râu của đàn ông ấy. Nói chung là cũng dễ chịu, nhưng không phải gu của tôi.