Tony Gia Ông
Thề là tôi đã rất muốn yêu em này, vì tôi thấy mấy vụ chỉ trích Kurkdjian cứ bị nhạt nhẽo kiểu gì ấy. Thế nên, sau khi xịt Bois Talisman được hai lần đầy đủ, tôi phải thừa nhận là... tôi chẳng hiểu nổi em này định hướng tới cái gì nữa. Với tôi, BT chủ yếu là mùi gỗ khói. Trong video quảng bá, FK có nói về việc ông ấy dùng rất nhiều loại vanilla khác nhau trong công thức - nhưng theo tôi, nếu bạn nghĩ đây là một mùi thiên về vanilla thì bạn bị lừa rồi. Đừng hiểu lầm tôi, vẫn có một lớp ngọt ngào ẩn hiện xuyên suốt, nhưng cuối cùng thì cái tên BT nói lên tất cả - nó thuần gỗ từ trong ra ngoài. Cái gì giúp cân bằng giữa gỗ và khói thì tôi thà gọi đó là một kiểu ngọt không xác định còn hơn là vanilla. Để tôi so sánh thử với mấy mùi khác cho dễ hình dung nhé: Nó có chút gì đó giống Black Tie nhưng lại ĐẬM mùi gỗ và khói hơn nhiều, và hoàn toàn thiếu đi sự mềm mại, sang trọng của hoa diên vĩ. Nó cũng có liên kết với By the Fireplace, nhưng BT thì khó chiều hơn và với tôi là nó bị tuyến tính quá. Nó cũng khá gần với Babycat, nhưng lại thiếu cái mở đầu siêu cay nồng đầy thử thách và thiếu luôn cái lớp nền vanilla cực phẩm. Thay vào đó, nó lại nhấn mạnh quá đà vào gỗ và khói. Vậy nên với tôi, BT giống như đang bỏ qua những phần hay nhất của Babycat để tập trung vào những phần yếu nhất vậy. Tôi sẽ gọi BT là một phiên bản "Anti-Babycat", trong khi vẫn cảm thấy Babycat là một sự mô phỏng khá chuẩn những gì FK muốn đạt được với BT. Giải thích thêm chút nhé: Thứ nhất, BT cực kỳ tuyến tính. Điểm hiện đại nữa là nốt hương mở đầu là lúc ngọt ngào nhất, cũng là lúc lôi cuốn nhất. Vấn đề là BT chẳng bao giờ thực sự thay đổi cả. Nó chỉ đơn giản là mất đi lớp áo vanilla ngọt lịm ở trên, rồi sau đó về cơ bản là giữ nguyên một mùi như vậy suốt cả quá trình. Nó cứ y hệt từ đầu đến cuối, và điều đó làm nó không đủ thú vị để tạo nên một trải nghiệm mùi hương. Có những chai nước hoa khiến bạn muốn xịt lại vì cái mở đầu quá gây nghiện, có những chai khiến bạn nôn nóng chờ đợi lớp hương cuối. Việc một mùi hương không hề biến đổi theo thời gian đã tước đi một phần trải nghiệm đó rồi. Đổi lại, bản thân mùi hương đó phải cực kỳ xuất sắc để bù đắp, nhưng BT thì không làm được. Nó quá nhiều gỗ và khói để có thể gọi là đẹp theo kiểu mềm mại, tinh tế. Nó lại quá ngọt kiểu dính dính để được coi là cao cấp, nghệ thuật hay táo bạo như những gì người ta kỳ vọng ở một dòng niche. Tôi cũng chẳng biết em này dành cho ai nữa. Các nốt gỗ làm tôi liên tưởng đến một bản Gucci Pour Homme bị pha loãng và nhạt nhẽo, chắc chắn sẽ không làm hài lòng những tín đồ mê mùi gỗ. Còn nốt vanilla thì chẳng hề tỏa sáng - muốn tìm cảm giác gourmand và vanilla mượt mà hơn thì cứ tìm đến Vanilla Diorama ấy. Nếu muốn khói thật sự, hãy tìm đến Amouage hoặc mấy nhà tương tự. Đa số phụ nữ sẽ thấy BT quá nam tính và nhiều gỗ, còn với đàn ông, tôi cảm giác BT sẽ không phải là "vũ khí" để đi kiếm lời khen xứng đáng với số tiền họ bỏ ra đâu. Tôi nghi là BT đang cố gắng chiều lòng càng nhiều đối tượng càng tốt, nhưng cuối cùng lại chẳng làm ai thấy phấn khích cả. Hiệu năng cũng khá nhẹ nhàng. Theo tôi, vấn đề lớn nhất của BT chính là sự tồn tại của Black Tie và Babycat. Nếu đưa cả ba ra, tôi tin là chẳng mấy ai chọn BT đâu. Điểm cộng duy nhất là em nó cân bằng cực tốt giữa độ ngọt và các khía cạnh khác. Cái này thực sự đáng để học hỏi vì nó rất ấn tượng. Tôi không bao giờ thấy độ ngọt lấn át hay mùi khói trở nên quá nồng. Nhưng cái giá phải trả là nó trở thành một trong những mùi tuyến tính nhất mà tôi từng ngửi. Điểm đánh giá 2.3/5 thực ra không phải vì mùi này tệ, nó thơm và được chế tác rất chắc tay. Con số 2.3 đó phản ánh sự thất vọng ngày càng tăng của mọi người đối với những sản phẩm gần đây của FK. FK từng có những siêu phẩm như Oud Satin Mood, Grand Soir... nhưng gần đây lại có những thứ gây tranh cãi. Tôi cũng chẳng rõ là FK đã mất đi phong độ, hay ông ấy chỉ còn là gương mặt đại diện cho những công thức mà LVMH muốn làm ra nữa.




















