Nguyên Phượng Quốc Bùi
Thú thật là tôi chưa dành nhiều thời gian trải nghiệm mùi này như các mẫu thử thông thường, nhưng tôi cũng đã nắm được cái "vibe" chung của nó rồi. Là một người yêu sa mạc, thích trồng ớt và mê các mùi hương xanh mướt kiểu thảo mộc, tôi đã rất muốn yêu em này (chai nước hoa cũng siêu đẹp nữa), nhưng tổng thể trải nghiệm lại thấy khá là nhạt nhẽo. Đầu tiên là chẳng thấy bóng dáng mùi ớt đâu cả. Có thì cũng bị lấn át mất rồi. Tôi cứ ngỡ sự đa dạng của các nốt hương là để mô phỏng sự phức tạp của cây ớt vì marketing quảng cáo rất rầm rộ về nó, nhưng thực tế không phải vậy. Cả mùi hương này nghe cứ như một mùi thảo mộc kiểu spa đại trà. Bạn hoàn toàn có thể nhận ra từng nốt hương riêng biệt (đặc biệt là cần tây, cumin và xạ hương), nhưng nếu không cố tìm thì chúng cứ hòa lẫn vào nhau thành một thứ gì đó kém sắc hơn hẳn so với từng thành phần riêng lẻ. Nó cũng thiếu hẳn cái cảm giác cay nồng cần có. Thứ hai là chẳng thấy chút gì gợi nhớ đến sa mạc trong mùi hương này cả. Khi nghĩ về những mùi hương gắn liền với vùng sa mạc ở Bắc Mỹ, tôi chẳng bao giờ nghĩ đến một mùi spa kiểu xà phòng như thế này. Marketing ở đây thực sự gây hiểu lầm. Việc có quá nhiều nốt hương khiến nó rơi vào tình trạng "lắm thầy nhiều ma". Mùi hương này rất nồng và xộc lên ngay lập tức nhưng lại cực kỳ nhạt nhẽo, trong khi các dòng nước hoa khác làm tốt hơn nhiều những gì mà em này đang muốn hướng tới.








































