Người dùng ẩn danh
Manjo Bee với tui kiểu như một phiên bản "anh em họ" của Zoologist's Bee nhưng mà unisex hơn và tươi sáng hơn. Cả hai đều nồng nàn mùi mật ong với sáp ong, xong có thêm chút chất animalic đặc trưng nữa. Điểm khác biệt là Manjo Bee mở đầu bằng hương cúc vạn thọ tươi tắn với trà yuzu, lúc khô lại thì không bị cảm giác quá nhiều phấn. Nếu như Zoologist's Bee làm tui thấy như đang chui tọt vào tổ ong, bao quanh là phấn hoa bụi bặm hơi ngột ngạt, thì Manjo Bee lại mang đến cảm giác trong trẻo, ngập nắng, cứ như đang dạo chơi giữa thiên nhiên vậy. Chắc là nhờ có trà với gỗ hinoki nên nền mùi có chút xanh mát chăng? Chính cái sự tươi sáng đó khiến Manjo Bee cảm giác unisex hơn một chút, dù mùi cực kỳ ngọt. Độ lưu hương thì đỉnh luôn, mà tui không bị hiện tượng "mất khứu giác" với em này. Tui xịt cực nhẹ thôi mà đến cuối ngày vẫn còn ngửi thấy mùi. Tui đã thử qua rất nhiều mùi của nhà D. Grayi, và thật bất ngờ khi em này lại là "chân ái" của tui, dù bình thường tui không mặn mà với nước hoa mùi ngọt cho lắm. Nhưng mà không hiểu sao em nó cứ cuốn tui, nên năm ngoái tui đã chốt ngay một chai từ chính tay nhà chế tác ở LA.



















