Tui thấy mình cứ hay bị thu hút quay lại mấy mùi hương mà tui từng thử hoặc từng sở hữu hồi năm 2004-2005, rồi sau đó bỏ xó ngay lập tức, bất chấp cái mác "niche" đang hot rần rần lúc bấy giờ. Hồi đó tui chưa đủ "độ chín" để yêu Costes, nên sau vài lần dùng là tui bán luôn chai 50ml đó rồi. Tui cũng từng né tránh cả L’air du Desert lẫn Idole – những mùi mà giờ đây tui gần như cuồng lấy chết – dù tụi nó đều ra mắt cùng thời điểm 2000–2005, cái thời đại vàng của âm nhạc, mùi hương và thiết kế... Tui hay lục lại ký ức, không phải vì hối tiếc đâu, mà là vì sự hoài niệm... pha chút u buồn, cái thứ cảm xúc giúp kích thích sự sáng tạo và cũng giúp tui bớt tự dằn vặt bản thân hơn.
Giờ tui đang quay lại với Costes bằng một chai 100ml, vì giá nó cũng không đến mức "đau ví" quá, và tui xịt nó đậm tới mức như muốn ngấm luôn vào người vậy, vì tui yêu nó một cách cuồng nhiệt. Đây chính là mùi của một nhà tắm Thổ Nhĩ Kỳ thế kỷ 19: một bầu trời oải hương, được thụ phấn bởi những chú ong béo múp dưới cái nắng Tây Ban Nha; những cánh hoa hồng Bulgaria đỏ thẫm đến mức gần như đen; những lá nguyệt quế xanh xám, gai góc, đang tỏa hương trong lớp vải cotton ẩm ướt sạch sẽ, cho đến khi mùi hương dầu quế hòa quyện với khói tiêu, bay ra từ những phiến đá nóng và tàn thông. Costes mang trong mình sự đối lập: vừa mát lạnh, vừa ấm áp, vừa nóng bỏng, vừa e ấp, vừa quyến rũ, vừa sạch sẽ, vừa cay nồng, vừa sâu lắng, vừa thanh thoát, vừa nữ tính lại vừa nam tính; nó giống như một bản sonnet đầy đam mê được hát bằng tông giọng trầm mặc. Thật sự là không có ai là không thể hay không nên dùng nó cả; nó mang tính phổ quát, và dù có vài mùi hương cùng tông, nhưng Costes vẫn là độc nhất vô nhị. Có thể bạn sẽ không gây chú ý quá mức bởi vệt hương để lại, nhưng bạn sẽ trở nên khác biệt nhờ nụ cười mỉm nhẹ nhàng hiện lên trên môi khi dùng nó.
Tui chẳng hiểu sao hồi hơn mười năm trước mình lại không thích nó, có lẽ là do nốt hương nguyệt quế ngọt ngào và nồng đậm ấy đã ngay lập tức gợi lại hình ảnh giống hệt như L’air du Desert và Idole: đó là người cha quá cố mà tui vô cùng thương nhớ, người đã ra đi quá sớm vào năm 1978. Ông là người duy nhất đã yêu tui vô điều kiện, không chút phán xét, bao bọc lấy tâm hồn và cơ thể vụng về của tui bằng sự ấm áp. Dù nhà không có tiền, nhưng ở bên ông – tình yêu đầu đời của tui – tui cảm thấy an tâm hơn bất cứ ai, và chắc chắn là hơn cả khi tui chỉ có một mình. Ông cao khoảng 195 cm, với mái tóc xoăn sẫm màu và bộ râu, cực kỳ điển trai và phong cách. Ông luôn thoang thoảng mùi Royal Copenhagen, Bay Rhum, Pierre Cardin, và một loại nước hoa của Avon đựng trong cái chai hình con chim trĩ – giờ nghĩ lại thì thấy hơi sến, nhưng cái mùi đó chính là "Bố". Ông đã dạy tui cách để không bao giờ thấy nhàm chán, dù cho tiền bạc có ít ỏi đến đâu.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỷ niệm 40 năm ngày ông mất, và chưa một ngày nào trôi qua mà tui không nghĩ về ông. Đúng là tui đã từng cố gắng cắt đứt những sợi dây ký ức bám lấy mọi ngóc ngách trong tâm trí, như những vệt dầu hay đuôi sao băng cháy rực. Không phải để "đi theo" ông, hay để trừng phạt người đang sống, mà chỉ là khi bạn cảm thấy mình nhỏ bé đến mức có thể nằm gọn trong một cái hộp thư, việc dập tắt những bóng ma của sự hối tiếc, những chữ "giá như" hay "tại sao" dường như trở nên dễ dàng hơn. Có lẽ tui đã tìm thấy chính mình, và hóa ra điều đó chẳng quan trọng, cũng chưa từng quan trọng. Dù sao thì tui cũng đang dệt nên một mạng lưới mới, ôm lấy những ký ức và cả mùi hương của chúng, như cầm ánh đèn trong tay để soi sáng con đường mình đi. Và trời ạ, tui thơm cực kỳ luôn. Cảm ơn mọi người đã đọc. Giờ thì đi sắm ngay một em Costes đi nhé.