Cuối cùng mình cũng chốt đơn một chai LUXE: Patchouli, sau gần 10 năm trời cứ dùng mấy mẫu thử với chiết từng giọt một. Mình cũng giống nhiều người, cứ quyết tâm tìm một mùi patchouli nào đó xịn hơn, hoặc ít nhất là ngang ngửa em này với giá mềm hơn. Gom được một bộ sưu tập kha khá rồi mình mới nhận ra là phí tiền thật sự khi mua cả chục chai chỉ ở mức 'thích' chứ không phải 'YÊU'. Đời ngắn lắm, đừng phí cả triệu bạc cho những mùi hương khiến mình thấy chán.
Săn được em nó với giá dưới 150 bảng thì đúng là quá hời.
LUXE: Patchouli có thể coi là một mùi khá kén, nhưng hiếm có chai nào gợi lên được cái chất ngọt, ẩm, mùi đất nồng nàn đến thế... cảm giác như mình biến thành một chú mèo với đôi mắt hổ phách, vừa quyến rũ vừa đầy quyền lực, lúc thì nũng nịu lúc thì gầm gừ.
Vào mùa thu thì đúng là 'đỉnh chóp'. Một sự ngọt ngào vàng óng (mình ngửi thấy mùi hoa bất tử rõ mồn một), mùi cỏ khô, đất đen... cảm giác như thiên nhiên đang chuẩn bị đi ngủ đông. Mùa thu là lúc để chiêm nghiệm, để xích lại gần nhau, tận hưởng cái nắng hanh vàng trên những bức tường gạch cũ, sắt rỉ và gỗ mục. Ngay cả nhựa đường với bê tông cũng trở nên sống động hơn giữa sắc đỏ cam của lá rụng.
Mình không chỉ ngửi, mà là 'cảm' được hương của CdG. Có chút hắc ín, một chút xi-rô phong và mùi đất phân hủy, nhưng mà nó lại hợp một cách kỳ lạ. Hợp đến mức mấy nhà như Tauers, Lutens, Diptyque dù xịn thật nhưng không làm mình quên được em này. L'air du Desert thì gần bằng, nhưng thiếu cái sự phóng khoáng, sự rạo rực; giống như chỉ có tro chứ không có than hồng vậy. Ở đây mình đang nói về Patchouli chính hiệu, chứ không phải kiểu hương trầm-gỗ nhạt nhẽo rồi thêm tí patchouli cho có. Đây là Patchouli Sumatra thứ thiệt, nguyên chất và tinh khiết, không hề bị 'bẩn' hay nồng nặc mùi mồ hôi. Vì dùng patchouli nguyên chất và làm theo mẻ nhỏ nên mức giá đó là hợp lý, dù bỏ ra gần 300 cho 45ml thì đúng là phải cực kỳ hợp phong cách mới dám xuống tiền. Kiểu như bạn phải muốn một mùi hương patchouli 'bao trùm' lấy mình theo cách tuyệt vời nhất.
Ai còn đang phân vân thì mình khuyên là múc ngay đi kẻo tiếc. CdG hay ngưng sản xuất mấy dòng hot lắm (như Red, Leaves, Synthetic... mình thèm một chai Sequoia hay Tar phát điên). Nghe đâu LUXE hơi khó bán vì kén người dùng và cái giá ban đầu làm nhiều người sốc, nên họ gạch tên em nó khỏi wishlist ngay lập tức. Quá chát cho 45ml, dù CdG thường không quá xa xỉ.
Nếu bạn hỏi mình tại sao em này không hot, thì xin lỗi mình là người không hiểu nổi cái sự cuồng Tobacco Vanille hay Back To Black. Với mình, những nhà đó chẳng có gì độc đáo bằng CdG. Những ai mê Sables chắc chắn sẽ thích em này vì cùng tone tối, trầm mặc và gợi cảm. Còn về cái chai... thì đúng là chán thật, nhưng mình thấy mấy chai kia cũng thế thôi, chẳng có gì đặc sắc.
Nếu tìm được mẫu thử, hãy xịt nó vào một buổi chiều hoàng hôn cuối hạ, rồi bật nhạc của Brian Eno lên. Không phải trùng tên đâu, mà là vì vibe cực kỳ hợp nhau luôn.
Ai mê patchouli thì nhất định phải thử. Mình vốn không nghĩ mình thích patchouli đâu, nhưng LUXE đã 'thu phục' mình hoàn toàn.