Mấy dòng hương hổ phách cay nồng pha chút vanilla thì trên kệ nước hoa bây giờ đầy rẫy rồi, chuyện này có từ lâu lắm rồi ấy. Chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi luôn. Năm 2020 thì cho Trung Đông, rồi 2021 thì ra cả thế giới - nhìn là biết ngay Chanel định làm gì rồi. Mình cũng chẳng trách được một tập đoàn lớn như Chanel khi họ muốn kiếm thêm chút lợi nhuận từ cái mỏ vàng đang hot này. Nhưng mà, mình vẫn luôn hy vọng một nhà mốt haute couture có bề dày lịch sử cả thế kỷ như họ sẽ có đủ bản lĩnh để nói "không" với những kiểu mùi đại trà như vậy. Thế nhưng, rõ ràng là họ đã không làm thế - họ muốn nhảy vào cuộc đua giành thị phần ở Trung Đông và cả phân khúc khách hàng Âu Mỹ nữa. Ban đầu mình cũng hơi bi quan kiểu đó. Nhưng lạ là, họ đã làm điều tương tự với dòng Bleu rồi, một mùi gỗ hổ phách nam tính cực kỳ bình thường, vậy thì làm thêm cái nữa để làm gì? Đó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy Le Lion thuộc một đẳng cấp khác hẳn với Bleu hay Sauvage, thậm chí có khi còn vượt xa cả mấy dòng flanker của Habit Rouge nữa. Không biết tại sao họ không nâng cấp dòng Bleu lên một phiên bản cao cấp hơn, nhưng có lẽ vì họ muốn tạo ra một mùi hương hoàn toàn tách biệt, không liên quan gì đến những dòng "máy in tiền" của hãng. Và thật may cho những người mê nước hoa như tụi mình, họ đã làm được.
Chanel đã giữ vững niềm tin khi mang đến một mùi hổ phách vanilla cay nồng, đáp ứng đúng những gì một tín đồ nước hoa cần để khẳng định Le Lion là một chai nước hoa Chanel đúng nghĩa. Lúc mới xịt, nó mở đầu bằng nốt chanh citrus - thôi được rồi, mình hiểu mà, cứ phải theo khuôn mẫu thôi, và cảm giác ban đầu đúng là hơi bị "rập khuôn". Cái nốt chanh này thực sự không ăn nhập lắm, nó hơi quá gắt, hơi chua và có cảm giác hơi nhân tạo, kiểu như bị lệch tông với những gì sắp diễn ra sau đó. Nhưng trước khi cái sự chua của chanh kịp lắng xuống, mình đã ngửi thấy một lớp nền kiểu sữa (lactonic) cực kỳ thú vị, nó làm mình tò mò ngay lập tức. Đó là một nốt hương tinh tế nhưng rất đẹp, khiến mình phải cố lờ cái sự gắt gỏng của chanh đi để tập trung vào cái cảm giác mượt mà như sữa đó. Rồi nhanh thôi, các nốt hương giữa như labdanum và hổ phách dần hiện ra, nằm gọn trên nền vanilla, patchouli, gỗ đàn hương và xạ hương. Không biết có phải do gỗ đàn hương không, nhưng cái chất "sữa" đó cực kỳ cuốn. Khi mùi hương phát triển, nốt chanh ban đầu dần biến mất, nhường chỗ cho nhân vật chính sau khoảng một tiếng. Lúc này, chai nước hoa mới thực sự "nở rộ". Từ một mùi hương ban đầu có vẻ nhẹ nhàng, kín đáo, nó bỗng trở nên ngọt ngào, cay nồng, đậm mùi nhang trầm, đất, vanilla và gỗ. Nó ấm áp, đầy sức sống, dày dặn và mạnh mẽ nhưng tuyệt nhiên không hề bị ngọt lịm kiểu rẻ tiền hay quá nồng nặc khó chịu. Nó vẫn giữ được sự linh hoạt, tỏa hương tốt mà vẫn cực kỳ thanh lịch và sang chảnh - đúng chất Chanel mà mình luôn yêu thích.
Khi ngửi Le Lion, mình không khỏi liên tưởng đến Shalimar hay các phiên bản mới của Habit Rouge. Sự tương đồng đến mức khó tin: từ nốt mở bergamot/chanh (dù Guerlain làm tốt hơn) cho đến các nốt hổ phách phương Đông cay nồng - vốn là "đặc sản" mà Guerlain đã đưa vào thế giới nước hoa hiện đại. Nó cũng có nét tương đồng với Coromandel, đặc biệt là ở phần nền patchouli và vanilla. Vậy câu hỏi đặt ra là: chúng ta có thực sự cần chai này không? Câu trả lời đơn giản là không. Chanel có lẽ muốn Le Lion để đánh chiếm thị trường Trung Đông, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc người tiêu dùng như tụi mình "cần" nó. Nếu bạn đang tìm kiếm một sự thay thế cho Shalimar, một bản Habit Rouge hiện đại, hay thậm chí là Coromandel, thì hãy mua ngay em này. Nói chung, đây là một chai nước hoa rất tốt - đừng hiểu lầm những gì mình nói là chê bai hay bi quan nhé. Tìm được một chai nước hoa đi theo khuôn mẫu amber mà không bị tệ là cực kỳ khó, nên hãy cảm ơn Chanel vì đã một lần nữa mang đến một ví dụ tuyệt đẹp, thanh lịch và đầy sang trọng cho dòng hương hổ phách vốn đã quá bão hòa này.