Xin lỗi trước nha, tui sắp lên cơn "rant" một chút đây. Bao nhiêu năm qua tui đã thử đủ kiểu, từ mua mù (blind buy) mấy mùi của Bond No. 9, đến dùng thử, được tặng, hay chiết ra dùng... tui vẫn cứ kiên nhẫn đợi chờ một mùi hương nào đó làm mình phải "wow" lên, nhưng mà chưa thấy đâu. Cảm giác mấy mùi này cứ bị rẻ tiền và đại trà kiểu gì ấy. Nói vậy không phải là tui đang làm màu đâu nha, vì có nhiều mùi khác tui không thích lắm nhưng vẫn công nhận được cái chất nghệ và chất lượng xứng đáng với cái giá 300 đô. Còn với Bond No. 9 thì tui chịu chết. Tui thấy mấy mùi này bán giá tầm trung hay giá rẻ thì còn dùng được, thậm chí là có chút thú vị, độc lạ. Chứ tầm này thì không đáng để đầu tư chút nào. Tui cảm giác Bond No. 9 là ví dụ điển hình của việc marketing và làm thương hiệu quá đỉnh, lấn át luôn cả chất lượng nước hoa thực sự. Nào là mấy cái chai hình ngôi sao, thiết kế màu sắc bắt mắt, mấy cái tên hay mấy cái tên khu phố nghe lạ tai, rồi cả chuyện phân phối hạn chế trước thời đại internet, cộng thêm cái giá cao ngất ngưởng để tạo cảm giác độc quyền. Mọi thứ nghe rất lôi cuốn và hấp dẫn, nhưng mà cái mùi hương thì... không hề ăn nhập gì hết!!!! Thật sự luôn. Tui cũng thấy khó mà kết nối được cái mùi đó với cái tên hay cái khu vực mà nó đang muốn gợi nhắc. Kiểu như tui chẳng hiểu sao cái mùi này lại gợi lên được Central Park West. Trải nghiệm gây lú nhất là cái mùi Chinatown với mấy nốt hoa cỏ ngẫu nhiên. Thật sự khó mà chấp nhận được, nhất là khi có quá nhiều cảm hứng về mùi hương từ khu Chinatown để khai thác, vậy mà Bond No. 9 lại chẳng thể hiện được điều đó — hoàn toàn không luôn — điều này làm tui thấy bất ngờ cực kỳ, nhất là khi nó lấy cảm hứng từ cả một thành phố. Có lẽ là do tui không cảm nhận được thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, tui cực kỳ mê hoa trắng, nhất là hoa loa kèn (tuberose) và hoa nhài, nên ban đầu tui cũng khá là ưng cái em Central Park West này. Tui còn ngạc nhiên vì không thấy có hoa loa kèn trong này, vì tui cứ đinh ninh là mình ngửi thấy nó rồi, nhưng mà thôi, mấy loại như hoa loa kèn, dành dành với hoa nhài đôi khi cũng dễ nhầm lẫn thật. Thế nhưng, xịt em này được 5 phút là tui phải đi rửa ngay lập tức!! Dù có những nốt hoa trắng kem mượt mà vốn rất dễ chiều lòng người, nhưng vẫn có cái gì đó cực kỳ nhân tạo và hời hợt mà tui không tài nào vượt qua được. Cái cảm giác hóa học nó lấn át hết thảy, làm tui không thể nào xịt em này lâu được. Thật không may là tui cũng gặp tình trạng này với tất cả các chai của Bond No. 9, dù mức độ nặng nhẹ khác nhau. Chai tui từng thích nhất, cũng là lần đầu tui dám "vung tay quá trán" hồi còn nghèo, là Madison Square Gardens. Nó có mùi xanh tươi và hoa cỏ rất lạ, lưu hương với tỏa hương cũng đỉnh lắm, nhưng không hiểu sao nó cứ bị sắc và nhân tạo kiểu gì ấy. Hồi đó còn ngây thơ, tui cứ cố xịt vì tiếc tiền, cứ nghĩ nước hoa đắt tiền nó phải có mùi như vậy, nên giữ cả mấy năm trời, nhưng lúc nào xịt cũng chỉ muốn tẩy đi ngay giữa chừng.
Tui sẽ vẫn tiếp tục thử xem sao! Và nếu có gì sai tui sẽ rút kinh nghiệm. Nhưng thật lòng tui không nhịn được mà nghĩ là mấy em này đang bị hét giá quá cao. Điểm cộng duy nhất tui dành cho brand là marketing quá xuất sắc. Thật sự quá đỉnh luôn. Họ đã tạo ra một phân khúc cực kỳ riêng biệt và tui nghĩ là họ sẽ còn trụ vững lâu dài thôi.