Người dùng ẩn danh
Nói thẳng luôn cho vuông... cái mùi này chả ra cái gì ngoài mùi phân lạc đà. Nó cứ như tát thẳng vào mặt mình cái mùi phân bón với chuồng trại ấy. Kiểu như mấy con lạc đà lững thững đi trên cồn cát rồi để lại mấy đống phân khổng lồ dưới bầu trời sa mạc vậy. Đáng lẽ ra thì hầu hết mọi người sẽ ghét cay ghét đắng và chắc chắn chẳng ai bỏ tiền ra để xịt cái mùi này đâu. Lúc đầu mình cũng ghét lắm. Đúng kiểu mùi kén người dùng, và chắc chắn không dành cho các bạn nữ. Nó không hề tinh tế chút nào, nên tuyệt đối đừng xịt khi đi hẹn hò hay mấy sự kiện xã giao, trừ khi đó là tiệc kiểu Ả Rập, chứ không thì chẳng ai hiểu nổi đâu. Người ta sẽ cười cho mà xem. Từ lúc xịt đến lúc hết, mình chỉ thấy một mùi gỗ hôi hám cứ bám riết lấy không buông. Độ lưu hương thì đúng là MÃI MÃI, có khi phải tắm rửa mấy lần mới sạch hết trên da và quần áo. Chai mình mua đúng kiểu "bom nguyên tử" luôn, chẳng chịu bay mùi tí nào. Mình thử mấy lần rồi mà chẳng thấy mùi hoa hồng hay gì cả, hoàn toàn không cảm nhận được. Hay là mình phải để nó "nghỉ" vài tháng nhỉ? Hiện tại thì nó cứ như mùi phân bò nồng nặc và vĩnh cửu vậy. Nghe thì kinh khủng thật, nhưng mà... mình lại mê. Cơ mà một năm mình chắc chỉ xịt được vài lần thôi, vì nó quá nồng và thực sự chẳng giống mùi nước hoa bình thường chút nào. Cái này đúng kiểu chia phe rõ rệt: hoặc là cực yêu, hoặc là cực ghét. Mùi này đơn giản và tuyến tính nên cực kỳ lý tưởng để layer với những mùi ngọt cần một lớp nền gỗ mạnh mẽ để nâng tầm. Kể cả chỉ dùng cho mục đích đó thì vẫn rất đáng mua, giá lại rẻ nên cứ múc 2 chai về để "cứu" mấy chai nước hoa dở tệ khác. Hôm qua mình vừa thử xong, hiệu quả cực kỳ. Nó giúp mọi mùi hương trở nên đầy đặn hơn với một nốt trầm mạnh mẽ và ổn định. Nếu coi nước hoa là một ban nhạc, thì Oudi chắc chắn là tay trống giữ nhịp và kết nối mọi thứ lại với nhau. Mình yêu nó vì với mình, đây là mùi của vùng nông thôn Morocco, là mùi của hàng tỷ ngôi sao trên bầu trời Phi Châu vào một đêm 32 độ C dưới ánh trăng khuyết. Vài năm trước, mình từng đính hôn với con gái của một người chăn cừu và dê ở vùng núi ante-Atlas của Souss Massa. Nghĩ cũng buồn cười, những chuyến đi cứ đưa mình đến những nơi kỳ lạ như thế. Gia đình cô ấy nghèo lắm, sống ở nơi hoang vu, chẳng có con đường nào đi qua được trừ khi dùng xe Range Rover 3 giờ đồng hồ băng qua những lối mòn của người chăn gia súc. Họ sống trong một cộng đồng nhỏ rải rác trong thung lũng, dưới những cây xương rồng cao khoảng 6m. Ở đó không có điện lưới, mọi người tự tìm niềm vui, tắm rửa và sinh hoạt nhờ một cái máy phát điện nhỏ để có ánh sáng và nước nóng vào ban đêm. Họ nấu ăn và sưởi ấm túp lều gia đình bằng một bếp củi hở. Mọi người ngồi bệt dưới sàn để ăn, không giường hay sofa gì hết, chỉ có những tấm đệm và chăn dệt tay. Không tivi, không radio. Tụi mình chia tay lâu rồi và không kết hôn, nhưng mình vẫn luôn yêu cái mùi độc nhất vô nhị của vùng nông thôn Morocco đó. Với mình, đó là mùi hương từ trái tim của vùng quê Morocco. Đó là mùi của sự nghèo khó, của lòng tốt, sự khiêm nhường, kiên cường và hào phóng. Còn với người khác, đó là mùi phân lạc đà. Đúng là "rác của người này là kho báu của người kia". À, thiết kế chai cũng đẹp nữa, đáng để sưu tầm.



























