Người dùng ẩn danh
Năm 19 tuổi, tui tự mua chai nước hoa này như một món quà an ủi sau khi nghỉ học đại học. Lúc đó trong tài khoản có vài trăm đô từ mấy ca làm ở căng tin trường, nên tui nghĩ mình cũng có quyền nuông chiều bản thân một chút trước khi bước vào cái tương lai mịt mờ phía trước. Hồi đó nó chưa tới 50 đô đâu, nhưng với tui lúc ấy là cả một gia tài! Cái mùi Lace này chẳng giống mấy kiểu ngọt ngào, hổ phách hay vani mà hội con gái tụi tui hay xịt hồi những năm 2000 (hồi cấp 3 tui toàn dùng Curve Crush với Vera Wang Princess thôi), nên cũng chẳng biết sao lúc đó tui lại bỏ nó vào giỏ hàng nữa. Nó sắc sảo, gắt, cực kỳ nữ tính nhưng lại rất có chiều sâu, kiểu gì đó hơi thanh tao và tách biệt. Nó chẳng giống tui chút nào, nhưng có lẽ chính cái sự khác biệt đó lại là điểm thu hút. Lần đầu tiên tui nghĩ là mình có thể dùng nước hoa để hóa thân thành một phiên bản khác của chính mình – một người phụ nữ nghiêm túc, tinh tế, chứ không phải một đứa thất bại không định hướng đang ngủ trên cái giường xếp ở gác mái nhà chị gái. Tui đã tưởng tượng mình như một quý cô Fracas thực thụ khi xịt mùi này. Nghe hơi ảo tưởng quá đúng không? Nói mấy chuyện này về một chai nước hoa của Victoria's Secret thì đúng là hơi buồn cười, nhưng thật sự là trước khi dùng em này, tui chưa bao giờ thực sự quan tâm đến mùi hương cả! Đúng như dự đoán, em nó bị ngừng sản xuất chỉ sau khoảng một năm, rồi tui chuyển sang "yêu đương" dài lâu với Alien (mà sau này cũng bị em nó làm tổn thương vì thay đổi công thức, nhưng đó là chuyện khác). Kể từ đó, tui cứ bị ám ảnh bởi việc tìm lại cái mùi giống như Lace. Bao nhiêu loại nước hoa thiên về hoa cam hay neroli tui thử qua rồi, dù xét về chất lượng thì chúng đều "xịn" hơn em này, nhưng vẫn chẳng thể nào lấp đầy được nỗi nhớ đó. Mùi hoa cam trong Fleurs d'Oranger của Serge Lutens thì cũng gần giống, nhưng lại bị nồng mùi gia vị nên không so sánh được. Tui cũng không ngờ mình lại đi so sánh Carnal Flower với một chai Victoria's Secret từ tận năm 2009, nhưng đúng là chúng có chung cái nét sảng khoái đó, dù bản của Frederic Malle rõ ràng là đậm đà, nồng nàn và phức tạp hơn nhiều. Ngon hơn ư? Chắc chắn rồi, nhưng khổ nỗi là trái tim luôn chọn cái mà nó muốn! Cuối cùng tui cũng quyết định chi 40 đô để mua một lọ nhỏ bản gốc trên eBay. Ấn tượng đầu tiên là tui muốn xỉu vì mùi cồn xộc lên mũi, nhưng sau khi "tỉnh táo" lại thì nó dần lắng xuống thành cái mùi hoa cam ẩm ướt mà tui đã khao khát suốt cả thập kỷ qua. Nó mang cảm giác tươi mát, kiểu nước (aquatic) hơn tui tưởng, nhất là sau vài tiếng xịt. Cảm giác như mình vừa dội cả nước hoa cam lên người vậy. Tui chắc phải kiềm chế không hít hà em nó quá nhiều, vì tui không muốn ký ức về mùi hương của mình bị thay thế. Có chút hụt hẫng khi cuộc săn lùng kết thúc khi em nó đã ở ngay trước mắt. Nó có tinh tế như tui nhớ không? Không, giờ tui thấy nó hơi "vụng về". Giống như một cô gái trẻ đang cố thay đổi kiểu tóc, cách ăn mặc để trông có vẻ trưởng thành và sành đời hơn, nhưng thực chất thì bên trong vẫn chưa đủ trải nghiệm. Nhưng mà, nó cũng gợi lại cả một thời yêu đương nồng cháy, những căn hộ đầu tiên, hay những đêm la cà phố xá cùng bạn thân. Tui không thể tách rời những trải nghiệm đó ra được. Ít nhất thì, chuyện này cũng dạy tui rằng nên chọn lọc hơn khi dùng nước hoa, vì tui không muốn việc cứ mải mê thử mùi mới làm ảnh hưởng đến việc tạo ra những ký ức khứu giác mới cho chương hiện tại của cuộc đời mình.














