Người dùng ẩn danh
Bare Rose không giống Idole Aura đâu - tui cũng có chai đó - cái Idole Aura nó kiểu balsamic cực kỳ đậm, hoa hồng thì siêu nồng và nặng, kiểu có chút mặn mặn tươi mát của nước. Còn Bare Rose thì vẫn có cái ngọt kiểu balsamic của hoa hồng nhưng tông xanh mặn mặn lại đến từ quả lê xanh, hơi chua nhẹ. Mùi hồng của Bare Rose nhẹ hơn nhiều so với cái kiểu hồng balsamic nặng nề của Idole Aura. Về sau, lúc khô hẳn (drydown) thì tui thấy có tông xạ hương hơi chua rõ hơn. Nói chung là hai mùi khác nhau nhưng cùng đẳng cấp thôi. Vừa xịt lên là tui nhận ra ngay mùi lê rồi, kiểu lê xanh, mặn mặn, chua chua, ngọt thanh kiểu lá cây, nhưng lại có thêm chút ngọt balsamic của hoa hồng giống kiểu Idole Aura. Tui thấy mùi lê xanh mặn ngọt này với hoa cam là kiểu hên xui với tui vì cả hai đều có tông mặn và xanh. Nhưng hoa cam thì ngọt hơn, kiểu nắng rực rỡ và hơi có cảm giác sáp như BBW Sunkissed, đôi khi còn hơi mùi kim loại như Bare Magnolia. Còn quả lê thì chua, thanh, ngọt nhẹ và mặn hơn nhiều, cảm giác hơi mặn mòi. Bình thường tui hay né mấy cái mùi lê xanh mặn mặn này lắm, trừ một vài ngoại lệ. Nhưng ở đây thì nó giống kiểu lê mặn-ngọt-chua của BBW Poppy ấy. Mở đầu và cái vibe của Bare Rose gần như y hệt chai Sam Edelman Signature - kiểu ngọt ngào, nắng nhẹ như hoa cam và hoa mimosa, không bị ngọt lịm kiểu siro như MK Wonderlast Sublime, cũng không bị mùi kim loại hay long não. Sam Edelman cũng có tông xanh với vibe lê mặn giống Bare Rose - dù note ghi là margarita với 'green notes' nhưng chắc chắn là có mùi lê. Bare Rose thì thiếu cái kiểu hoa cam nắng rực rỡ của Edelman, nhưng hai mùi này giống nhau đến mức điên rồ ở chỗ đều xanh, ngọt và mặn. Cả hai đều là mùi xanh ngọt mượt, không có gì bị gắt cả. Nó cũng hơi giống Bare Magnolia, cũng có cái vibe nắng hoa ngọt mặn, xanh mướt và xạ hương, nhưng Magnolia làm tui thấy hơi chua và tươi hơn, còn kết thúc thì lại kiểu kem mịn từ hoa cam. Bare Rose thì mang nét hoa hồng balsamic ngọt ngào, trẻ trung, hoa hồng cũng hơi xanh một chút nhưng không bị kiểu cổ điển hay già dặn quá, nó kết hợp với lê xanh mặn tạo ra hiệu ứng hoa hồng đẫm sương, vừa tươi vừa ngọt - cái mà Sam Edelman Signature không có được. Thế nên Bare Rose nghe chừng đậm đà và đa tầng hơn Sam Edelman Signature. Cả hai đều có nền gỗ đàn hương ấm áp, không hề bị mùi gỗ cũ kỹ kiểu vụn bút chì đâu. Mùi hoa hồng ở đây càng về sau càng đậm dần, sau 2 tiếng là thấy rõ tông balsamic luôn. Phần nền gỗ ngay từ lúc bắt đầu khô đã rất mịn màng nhờ note Dreamwood, tạo cảm giác gỗ ấm và kem, đây chính là thứ làm tui 'dính' Bare Rose. Tui mê cái độ sâu của nó, nhất là lúc mới drydown, kiểu mùi gỗ kem ngọt lịm, pha chút xạ hương cùng với hoa hồng balsamic và lê xanh mặn. Sau 2 tiếng thì quả lê trở nên chua và mặn mùi xạ hương hơn, kiểu như mùi da thịt có hương hoa hồng ấy, tui không quá cuồng cái kiểu chua này nhưng cũng không ghét. Chính cái độ sâu của hoa hồng balsamic gỗ kem này đã làm nên sự khác biệt và khiến tui giữ lại chai này, vì lúc đầu tui thấy nó giống Sam Edelman quá, mà tui thì vốn không thích chai Edelman lắm. Với tui, Bare Rose là chai đỉnh nhất trong dòng Bare (tui có cả 3 chai: OG, Magnolia và Bare Rose). Chai Bare OG thì xịt lên người tui bị chua quá, kiểu giống BBW Daydream nhưng chua hơn, nhưng nói chung cả ba đều là nước hoa chất lượng, không phải kiểu mùi trẻ con như dòng Bombshell đâu.























