Đan Kỳ Tạ
Tui mới tập tành tìm hiểu sâu về nước hoa nên không phân tích kỹ mấy cái nốt hương hay độ sâu được đâu, chỉ cảm nhận được cái "vibe" dưới góc độ dân nghiệp dư thôi. Tui lượm được chai này trong một túi đồ cũ ở chợ đồ cũ, nên cũng chẳng biết nó có từ bao giờ để mà đoán xem công thức có gì thay đổi hay mấy nốt hương đầu có bị bay mất không nữa. Nhưng mà trời ơi, cái mùi này biến đổi kinh khủng luôn. Lúc mới xịt thì nó mạnh dã man, kiểu làm não tui chỉ kịp nhảy số là "Wow, đúng chất nước hoa luôn nè!" (chắc là do cam bergamot, da thuộc với hoa nhài chăng? Tui hay có kiểu đổ lỗi cho hoa nhài làm lấn át mấy mùi khác lắm). Ở giai đoạn đầu này thì nó phải đi quẩy ở club mới hợp, chứ ngồi lì ở bàn làm việc ở nhà thì cảm giác chẳng khác nào đang phải chịu đựng một bầu không khí độc hại. Sau vài tiếng, mùi dịu lại đủ để cái chất "funk" lộ ra. Cái tổ hợp mật ong với xạ hương chồn nghe rõ là kiểu mùi cơ thể hay mùi nước tiểu luôn, nhưng nó bớt gắt hơn, kiểu hơi ẩm ẩm khó tả. Thật lòng thì tui cũng không rõ là lúc này độ tỏa hương nó dịu lại thành kiểu gần gũi hay là do tui bị "lờn mũi" nữa. Tổng kết lại thì, cái mùi này làm tui liên tưởng đến việc đi hẹn hò với một cô nàng goth cực kỳ đẳng cấp mà tui không bao giờ với tới được, nhưng tui vẫn cứ cố gắng gây ấn tượng -- kiểu ban đầu thì hơi quá đà, nhưng sau đó lại trở nên thú vị hơn, dù vẫn còn vương lại chút gì đó của sự tuyệt vọng đầy lo lắng. Tui có xịt lớp hương cuối rồi layer thêm với mùi hoa hồng và gỗ đàn hương để đi dự buổi sinh hoạt câu lạc bộ sách về chủ đề một nữ làm vườn ăn thịt người (kiểu sapphic ấy).

































