Nếu bạn từng ngửi qua dầu gội Dove Intense Repair thì chai nước hoa này (đặc biệt là nốt hương đầu) chính là mùi hương đó luôn. Cả hai đều thơm cực kỳ – kiểu ngọt nhẹ như kẹo hay kẹo cao su, nhưng lại vừa có nét trái cây vừa rất sạch sẽ. Thật sự khó để mô tả chính xác nó giống cái gì trong tự nhiên, nhưng mỗi khi nghĩ về nó, mình lại liên tưởng đến một cô gái có nụ cười rạng rỡ, làn da trong trẻo, đôi môi bóng mướt màu hồng, và cực kỳ hợp với những chiếc áo cardigan nhẹ nhàng hay túi kẹp nách. Nói thật thì đây là một trong những mùi hương mình từng dùng và thấy thơm nhất. Nó hợp với mọi thời tiết (trừ lúc nóng quá mức nhé – vì hầu hết nước hoa đều dễ bị nồng khi trời cực nóng) và dùng được cả ngày lẫn đêm.
Thêm nữa, em này đúng kiểu "quái vật" về độ tỏa hương luôn. Chỉ cần xịt vài shot thôi là đủ, thậm chí xịt nhiều còn bị quá đà. Có hôm mình xịt thử em này cùng với Born in Roma Green Stravaganza xem sao, và kết quả là mình gần như chẳng ngửi thấy mùi em kia vì Paradoxe Intense quá mạnh. Nếu có ai đứng gần, chắc chắn họ sẽ ngửi thấy bạn. Và nếu muốn thoát khỏi mùi này, tốt nhất là phải đi tắm thôi, vì nó bám cực kỳ lâu. So với bản Prada Paradoxe thường thì bản Intense này đỉnh hơn nhiều. Bản gốc nghe hơi đại trà, kiểu bị rơi vào cái bẫy "tươi mát/cam chanh" – cố gắng vừa mainstream vừa trái cây, hoa cỏ nhưng cuối cùng lại trở nên quá cơ bản và chẳng khác mấy so với các dòng designer khác. Trong khi đó, bản Intense đã nâng tầm tất cả những gì tốt nhất của Paradoxe lên, khiến nó trở nên xinh đẹp và đặc biệt hơn hẳn. Nói vậy không có nghĩa là Paradoxe thường không ngon, nếu đó là gu của bạn thì mình hiểu, nhưng cá nhân mình thấy bản này vẫn xịn hơn.
Tuy nhiên, có một điều duy nhất khiến mình ngần ngại không thể chọn em này làm phong cách đặc trưng của mình, đó là mùi hương này lên da mình (và cả trên giấy thử sau một lúc) nghe tệ kinh khủng. Sau khi qua được nốt hương đầu, sự hiện diện của Ambrofix – hay cái phân tử hổ phách siêu mạnh nào đó mà họ dùng – trở nên cực kỳ nồng, cảm giác như bị ngạt vậy. Có thể là do sự kết hợp giữa chất này với bourbon vanilla, nhưng cứ hễ nước hoa nào có lượng super-amber lớn là sau một thời gian, mình chỉ còn ngửi thấy mỗi nó thôi. Nó tạo ra một kiểu ngọt sắc, chói tai và hơi chua, cảm giác như nước hoa đã để quá lâu trên da và bị biến chất vậy.
Thật sự cái nốt hổ phách này làm mình buồn lắm, vì nếu không có nó thì đây chắc chắn là mùi hương yêu thích nhất mọi thời đại của mình, không cần bàn cãi. Tiếc là vì thế mà mình ghét việc phải xịt nó lên người. Điều tệ nhất là khi bạn ghé sát cổ tay để ngửi, bạn vẫn thấy được sự ngọt ngào của lê, hoa cam và vanilla, nên cảm giác cứ như bị "thả thính" rồi bỏ rơi vậy. Nhìn chung, chai này rất khó để ghét, trừ khi bạn có khứu giác nhạy cảm như mình, nếu vậy thì nên cẩn thận nhé. Tốt nhất là nên thử trước khi mua mù (blind-buy) nếu bạn chưa từng dùng qua kiểu mùi này. Và nếu thấy ai đó bị nhức đầu vì mùi của bạn, thì cũng đừng quá tự ái, có thể là do họ nhạy cảm với cái phân tử kia thôi, và tốt nhất là đừng xịt em này khi đang ở trên xe buýt hay tàu điện đông đúc, nóng nực nhé. Còn lại thì, em nó vẫn là cực phẩm!