Người dùng ẩn danh
Mùi này có lớp drydown cực kỳ đậm đà của tonka và hạnh nhân, kiểu ngọt ấm phương Đông từ nhựa myrrh, hòa quyện với một chút thảo mộc của thuốc lá. Lúc mới xịt, mình thấy có một sự bùng nổ ngọt ngào của quả mọng và nho (kiểu như mận chín ấy), rồi sau đó là chút ấm áp từ quế. Điểm đặc biệt nhất là sự kết hợp giữa một chút sữa (lactonic) lạnh lẽo với yếu tố kẹo xanh (candy-green), tạo ra một cảm giác cực kỳ "độc hại" nhưng lại rất cuốn. Ban đầu mình cứ ngỡ nó đơn giản, nhưng càng dùng càng thấy phức tạp. Nó không hề gắt hay nồng nặc kiểu khó chịu đâu, mà kiểu ngọt như kẹo nhưng vẫn rất sang. Dù có sự đối lập giữa cái vibe "thuốc độc" xanh mướt với mùi dừa béo ngậy, nhưng thề là không hề bị nồng đến mức buồn nôn chút nào. Độ tỏa và độ bám thì đỉnh thực sự. Cái hay của tonka ở đây là nó giúp mùi hương ngọt ngào nhưng vẫn giữ được cảm giác "lạnh", không bị quá nóng. Nó làm mình liên tưởng đến mấy dòng như Katy Perry's Indi hay VS Tease Heartbreaker, nhưng Potion Arsenic vẫn có bản sắc riêng. Sau tầm 2-3 tiếng, nó gợi nhắc mình về sự kết hợp giữa tonka, mận ngọt của Indi và một chút Black Opium (nhưng không có cà phê), nhờ cái vibe patchouli-hạnh nhân và nền gỗ. Mình cực kỳ mê những mùi thuốc lá đậm đà và độc bản như thế này. Lúc đầu, mình có dùng thêm kem dưỡng tay mùi táo quế, nó kết hợp với quế trong chai này cũng ổn lắm, dù ban đầu mùi quế hơi khó nhận ra. Nhưng khi đã quen, bạn sẽ thấy quế hòa quyện với dừa cực kỳ mượt mà – một sự kết hợp mà mình chưa từng nghĩ tới. Mở đầu là một mùi nho hoặc quả mọng màu tím cực sâu, không hề bị phấn đâu nhé, sâu hơn hẳn bản OG. Sự kết hợp giữa dừa, thuốc lá, lan tím và nhựa myrrh tạo ra một mùi kẹo nho rất mượt, cảm giác như kiểu son dưỡng vị nho vậy. Càng về sau, mùi lá thuốc lá càng rõ, rất thật, kiểu thảo mộc và hơi giống mùi trà hay cỏ khô. Đặc biệt là cái nốt "độc" (poison note) mà mọi người hay nói, nó thực sự mang sắc xanh, tạo ra một sự tương phản cực mạnh với cái lõi dừa-lan tím-thuốc lá béo ngậy. Nó giống như một loại thuốc vừa ngọt vừa lạnh, cực kỳ lôi cuốn nhưng lại đầy nguy hiểm, kiểu như mụ phù thủy trong truyện Bạch Tuyết ấy, nhìn thì hấp dẫn nhưng lại cực kỳ đáng sợ, cười chết mất. À, nói thêm chút là mình mua chai này cũng vì cái tên "Arsenic" (Thạch tín) cho vui thôi, vì mình và mấy chú chó từng "sống sót" qua vụ ngộ độc thạch tín hồi 2016 rồi, trải nghiệm đó thực sự đáng sợ.



























