Diana Trương
Mùi này đậm chất gỗ, nhựa cây với thuốc lá, rồi còn cả một đống rêu sồi nữa. Chẳng thấy ngọt hay hoa hòe gì đâu, chủ yếu là gỗ tối, thảo mộc kiểu thuốc tây với cái nền animalic (mùi động vật) đậm đặc. Tui cảm nhận rõ mùi xạ hương civet, có khi là castoreum, kiểu trầm mặc và sâu hoắm luôn. Mùi da thuộc thì kiểu chát chát, hơi đắng, khô khốc chứ không phải kiểu da mượt mà đâu. Có chút linh lan thoang thoảng làm tôn lên cái chất xanh của nhựa cây, nhưng vẫn không hề ngọt và may là không bị mùi xà phòng. Nói chung là không có chút phấn nào hết. Để tui nói cho dễ hiểu thì mùi này: không phấn, không xà phòng, không tươi mát, cũng chẳng ngọt ngào. Hoàn toàn không! Nó như một hỗn hợp đậm đặc của gỗ khô và thảo mộc, kiểu tinh tế nhưng không ấm, dù có xạ hương với hổ phách nhưng vẫn thấy nó cứ lạnh lùng, xa cách sao đó. Xịt cái này tui cảm giác như mình đang ở trong một thế giới riêng, tách biệt hẳn với mọi người xung quanh. Gỗ ở đây không hề mềm hay mượt kiểu đàn hương, mà nó tối, đặc và nặng trịch. Ở tầng hương giữa có một chút hoa hồng đỏ, nhưng mà nhắc lại là không hề ngọt hay mượt mà đâu nha. Nó giống như một bông hồng đơn độc cắm trong cái bình nước cũ, mà cái bình đó chắc bị ai dùng làm gạt tàn rồi vứt mẩu thuốc lá vào vậy đó. Thế mà lạ lùng là tui được khen điên cuồng luôn. Bạn đời của tui mê xỉu, kiểu kiểu "Trời ơi, bà đang xịt cái gì mà thơm thế?" - cái kiểu khen mà tui thích nghe nhất luôn á. Tui thì không thấy nó sexy, nhưng mà hình như trong mắt người khác thì đúng là vậy.














