Ngay trước khi bay, mình bị 'dụ dỗ' bởi một cái quảng cáo nước hoa siêu mộng mơ ở cửa hàng miễn thuế. Mình bước vào đó với hy vọng tìm thấy cái mùi hương lung linh như trong ảnh, nhưng rồi chẳng tìm thấy gì cả, mà lại vô tình 'va' phải tình yêu. Thú thật là mình mua theo cảm hứng thôi. Nếu không phải đang ở sân bay chuẩn bị cho một chuyến bay dài, chắc mình đã cân nhắc kỹ hơn chứ không chốt nhanh thế, vì cũng có chỗ mình thích, có chỗ chưa chắc chắn. Nhưng đời mà, đôi khi cứ phải liều một phen để rồi có được thứ mình muốn, hoặc ít nhất là để được ngửi thấy mùi của 'tình yêu' :)
Trước khi rời cửa hàng, mình có xịt thử một ít lên cổ tay. Cô nhân viên bảo mùi này hợp với mình lắm, không bị nồng quá, làm mình cũng nhẹ nhõm vì không muốn mùi hương này làm phiền người ngồi cạnh. Lúc đợi ở cửa khởi hành, mình cứ mải mê ngửi cổ tay mình. Ban đầu mình thấy bị quyến rũ nhưng chưa hoàn toàn bị thuyết phục. Nhưng khi mùi hương hòa quyện vào da, cái sự ngọt ngào ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một cá tính mạnh mẽ, lạnh lùng và lấn át hơn... cứ như nó đang dần lộ ra bản chất thật vậy. Một cảm giác rất quen thuộc, gợi nhớ về một mối tình cũ... chính là Coco Mademoiselle! Phải mất một lúc mũi mình mới nhận ra, và rồi mình hiểu tại sao mình lại mua nó theo cảm hứng. Coco Mademoiselle từng là một 'mối tình dang dở' của mình. Hồi còn là sinh viên, mình mê nó đến mức phải dành dụm tiền hàng tháng trời mới mua được. Nhưng rồi một lần đi gặp bố mẹ bạn trai, mình nhận ra mùi hương 'công chúa Chanel' này lại giống hệt mùi của mẹ anh ấy. Thật sự là một trải nghiệm không hề sexy chút nào, nên mình đã cất luôn chai đó đi và chuyển sang những mùi tương tự như Miss Dior Cherie.
Để kiểm chứng, mình đã làm một thí nghiệm nhỏ: xịt Coco Mademoiselle, Miss Dior và Perry Ellis Love lên các vị trí khác nhau trên cơ thể. Với mình, ba mùi này như anh em họ vậy, vừa liên quan vừa khác biệt rõ rệt. Miss Dior là sự say mê – cái cảm giác ngọt ngào, bướm bay trong bụng khi mới yêu. Coco Mademoiselle là giai đoạn đang yêu – ngọt ngào nhưng cân bằng, ổn định và đẹp đẽ. Còn Perry Ellis Love? Nó mang hơi hướng của sự khao khát thể xác. Nó có chút gì đó nam tính, lấn át và lạnh lùng, kiểu như một cô nàng ngoan hiền bỗng trở nên nổi loạn và cực kỳ quyến rũ vậy. Nếu Miss Dior là một cô nàng thanh lịch, thì Love giống như phiên bản mặc đồ lót ren đỏ, trang điểm đậm và đầy vẻ thách thức. Kết luận là, cái tên 'Love' có lẽ không hợp bằng 'Lust' (Dục vọng). So với Coco Mademoiselle hay Miss Dior mà mình luôn trân trọng, thì Perry Ellis Love chỉ nằm ở mức 'friends with benefits' thôi. Mình sẽ dùng nó thường xuyên trong vài tháng tới để đi quẩy đêm, nhưng khi dùng hết chai này, mình sẽ không mua lại nữa. Kết thúc một cuộc tình!