Người dùng ẩn danh
Tui là một fan cứng của tác phẩm này, nên khi thấy có chai nước hoa cùng tên được làm để vinh danh nó, tui phải rinh ngay về dù có xịt hay không, chủ yếu là để trưng bày cùng bộ sưu tập memorabilia về Phantom mà tui đã dày công sưu tầm. Như nhiều người nói ở dưới, mùi này bị đẩy giá lên cao một cách vô lý, mấy chai cũ trên thị trường secondhand có khi lên tới cả trăm đô, có cả hộp hay không cũng vậy. May sao tui săn được một set quà 3 món chưa qua sử dụng với giá "hạt dẻ" chỉ 55 USD, hàng chuẩn từ năm 1989, mang vẻ đẹp cổ điển mà không bị đội giá kiểu hiện đại. Vở nhạc kịch Phantom of the Opera ra mắt ở West End năm 1986, rồi đến Broadway năm 1988. Nó thành công rực rỡ và bắt đầu đi tour vào năm 1989, cũng là lúc chai nước hoa này ra đời, không biết là để kỷ niệm dịp gì nhưng tui thấy đây là một chi tiết khá thú vị để suy ngẫm. Công ty Parlux vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ, làm tui khá bất ngờ. Có vẻ như nhánh sản xuất riêng cho dòng này đã đóng cửa từ năm 2009, nhưng tổng thể thì công ty vẫn hoạt động và là "mẹ" của rất nhiều dòng nước hoa khác nhau, từ các mùi hương của người nổi tiếng như Eilish, Paris Hilton, Anne Klein cho đến cả Ivanka Trump. Vậy nên nếu bạn đang dùng nước hoa của mấy hãng đó, thì thực ra bạn cũng đang sở hữu một thứ có liên quan xa xôi đến chai này đấy... Vào thời điểm đó, phong cách mùi hương này cực kỳ thịnh hành. Thường thì người ta sẽ liên tưởng đến mẹ hoặc bà khi ngửi thấy mùi hoa trắng, vì thời đó quá nhiều mùi có phong cách tương tự, và hoa nhài là cái tên chiếm ưu thế tuyệt đối. Vì tui vốn không thích mấy cái mùi hoa trắng kiểu phấn rôm, nên tui biết ngay là mình sẽ thấy buồn nôn ngay từ mũi xịt đầu tiên, và đúng là tui không lầm chút nào. Nó đậm mùi phấn và một phong cách hoa ngọt đến mức phát ngấy, làm tui muốn né ngay lập tức. Nó làm tui nhớ đến lúc mở cái túi đựng đầy mấy chai nước hoa Avon cũ kỹ mà bà tui hay cất trong gara, một sự bùng nổ của xạ hương cổ điển trộn lẫn vào nhau thành một "con quái vật" khổng lồ. Và độ lưu hương thì cứ gọi là ám mãi như bóng ma trong nhà hát vậy, tui chỉ xịt đúng một nhát mà nó cứ vương vấn suốt mấy tiếng đồng hồ, mạnh kinh khủng! Thiết kế chai rất cổ điển, màu đen với họa tiết lá uốn lượn ở hai bên và nắp hình hoa hồng trong suốt. Có một chiếc mặt nạ đỏ nhỏ treo lủng lẳng bằng sợi dây vàng. Cái hộp phấn đi kèm set của tui cũng được in ấn như đĩa vinyl vậy. Nói thật là mùi này chẳng giống những gì tui tưởng tượng về một mùi hương lấy cảm hứng từ vở nhạc kịch này chút nào, nhưng nó lại gợi nhớ về bà tui theo một cách cực kỳ đáng yêu. Với cái giá này thì tui thấy không đáng để xịt hàng ngày đâu, nhất là vì cái mùi này chắc chắn sẽ khiến bạn trông "dừ" đi cả chục tuổi. Nhưng nếu xét dưới góc độ một món đồ sưu tầm, thì nó cực kỳ đáng giá.




















